Thứ Hai, 16 tháng 12, 2013

cái bóng của con

Con thức dậy sau giấc ngủ dài, điện thoại báo 17h45. 
Ngồi dậy tiến về cửa sổ, con cố tìm vài vệt đỏ ối ráng chiều nhưng bầu trời đã tối đen, chỉ có ánh đèn sân kí túc rọi vào lóa mắt.
Con cứ đứng nhìn trân vào những ngọn đèn dưới kia, chờ bóng tối ôm lấy mình.
Con từng rất sợ những giấc ngủ trưa. Bởi lẽ khi con tỉnh giấc vào buổi chiều, bần thần ngồi dậy, sẽ thấy bao nhiêu là tê tái bày ra trước mắt. 
Rằng phố xá giờ tan tầm hối hả ngoài kia, sao con vẫn ngồi đây vậy, như con chim nhỏ mỏi cánh, sao con không vút bay.
Rằng sao màu hoàng hôn buồn vậy, sao những vệt đỏ cuối chân trời y hệt những vệt đỏ trong mắt con.
Vậy mà giờ con không còn sợ nữa, nỗi tê tái thường trực đã thành thói quen. Bất lực là con đang dung túng cho thói quen yếu đuối.
Rồi con quay sang nhìn ánh vàng le lói từ đèn ngoài kia hắt lên bức tường cũ kỹ. 
Soi bóng mình vào khoảng sáng nhỏ nhoi ấy, con mỉm cười, nhưng cô gái trên tường kia chỉ im lìm bất động.
Con thật muốn ôm cô ấy kinh khủng, muốn hỏi cô gái nhỏ "Mệt không?".
Tự dưng con thấy mình may mắn hơn cái bóng của con. Cô gái suốt đời chỉ một màu đen, còn con, con có thể vẽ lên cho mình bao nhiêu là màu sắc.
Là màu son môi, là màu áo quần là lượt. Cả màu của niềm vui, nỗi buồn.
Con có thể quyết định tiến lên hay lùi bước, rẽ trái hay rẽ phải. Còn cô ấy chỉ có thể đi theo con.
Con có thể ngồi bất động chờ bóng tối vây lấy con nhưng cũng có thể đuổi màn đêm đi bằng một cái công tắc, còn cô ấy chỉ có thể hòa lẫn vào nó.
Nhưng biết đâu cô ấy cũng đang vui vẻ hơn con.
Những hỷ nộ ái ố cô ấy điềm nhiên đối diện bằng sự thinh lặng. Chẳng cần đeo mang cái mặt nạ nào.
Mà bẽ bàng cô ấy cũng là chính con phải không má?

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Ba chấm dài chừng ấy tôi ơi!

Tôi chỉ muốn hỏi một câu. Cậu sống vui chứ?
Vui chứ?
...
Và tôi cũng đang sống vui, phải không?
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
!

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Đi Đi

Em gái!
Sài Gòn những này chắc buồn, buồn với em :)
Nha Trang những ngày này với chị cũng buồn, dường như nó đã luôn buồn như thế em ạ.
Nhưng chị biết cách để sống với nỗi buồn.
Nhưng em gái chị thì không biết cách đúng không?
Nên em cứ loay hoay mãi giữa thành phố lạnh lùng, ủ mình trong tự ti và nước mắt.
Thật ra chị thấy vui khi sau những hoang mang, thất vọng em luôn tìm đến chị, chẳng ngại ngùng phô bày yếu đuối.
Nhưng chị thấy lo, khi những vấn đề của em cứ định kì lại xảy đến. Dường như em đang biến cuộc sống mình kinh khủng đi khi không thể tự mình thoát ra tình trạng tồi tệ, chỉ biết bám vào ai đó để thoát ra.
Chị hiểu cảm giác đó, rằng khi tất cả quay lưng với mình, điều ta cần chỉ giản đơn một bàn tay đưa ra. Chị hiểu cái sự "thèm nghe, thèm nói" đó cô đơn đến nhường nào.
Có lẽ chị đã đưa tay quá nhiều lần, bẽ bàng là chính chị cũng đang dung túng cho sự vô dụng nơi em.
Những lời an ủi, khuyên bảo làm em nguôi ngoai nhưng chưa bao giừ đủ thực tế để kéo em ra những mắc kẹt trong lòng mình.
Xin lỗi vì chị đã tiếp tay cho sự yếu đuối của em.
Xin lỗi vì đã không đủ cứng rắn để lôi em dậy.
Từng chứng kiến quá nhiều điều xảy ra với những người mình thương mà chỉ có thể đối diện với nó bằng nỗi bất lực, chị đã nghĩ giá có thể cho họ vào túi áo, thế sẽ chẳng mảy may chuyện gì đang xảy ra.
Vì thế mà đã luôn giữ em trong cái túi áo đầy những mĩ từ cảm thông, san sẻ của chị. Mà không hề nhận ra thế giới này thật khắc nghiệt. Không có bà tiên, ông bụt nào cả. Nàng tiên cá cũng chỉ là trí tưởng tượng từ loài bò biển. Và nước mắt, những lời an ủi, sự lắng nghe chẳng giúp được gì nhiều ngoài làm em thanh thản trong chốc lát.
Chị đã sửa sai, dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất để khiến em nhận ra em là ai, em đang đứng ở đâu, và phải sống như thế nào.
Lạnh lùng bảo rằng cho đến khi em cho chị thấy em đang sống đúng nghĩa thì đừng tìm đến chị, đừng hy vọng bất kì lời an ủi, sự lắng nghe nào.
Chị sẽ chờ, chờ để nhìn thấy em mới. Dù không đủ kiên nhẫn với chính mình, nhưng chị luôn đủ kiên nhẫn với những người bên cạnh mình, bởi lẽ chị tin không cần đến phép lạ, tự em cũng có thể làm nên kỳ tích.
Nên em gái, em nhất định phải cho chị thấy.
Đi đi! :)


Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

"Ấm áp trái tim quay về"

Lụn vụn thơ viết cho những người nhà bé nhỏ mà lúc nào cũng ấm áp của tôi :)
-----
Nội
Cho con đi qua một buổi chiều
bà nằm võng đung đưa câu tuồng cũ
trầu đỏ môi, vôi hồng ngón tay chai cứng
vài vệt nắng vàng nghiêng ngả rọi mái đầu trắng tinh

Cho con đi qua một buổi chiều
đứa trẻ nào khóc ngủ quên rúc nách bà ấm áp
mùi dầu thoảng thay cho từng câu hát
vỗ về mắt ướt cháu thơ, vỗ về giấc ngủ trọn vành

Cho con đi qua một buổi chiều
lời cháu nhỏ kịp bung ra, kịp hằn buồn lên mắt bà mờ nước
lời xin lỗi con giấu chưa bao giờ thốt ra trước
hai mươi con vẫn chưa lớn bà ơi!
(23/11/013, ngày tự dưng nhớ nội ) 
-----
Nợ

Cha - con sói già cô độc trước thời gian
Má con - cổ thụ già nua oằn mình thứ tình yêu trĩu nặng
Mặn chát những tháng ngày yêu thương và chịu đựng
Nợ nhau, nợ nhau đến cuối chặng đường dài

Má miệt mài, tất tả với những cuộc mưu sinh
Cha con thu mình với nỗi cô đơn loài tầm gửi
Vạn mùa đông trôi, vạn lần hai trái tim tự hỏi:
 "Can cớ gì? Can cớ gì mắc nợ trong nhau? "

Câu trả lời chưa bao giờ trả đến cho nhau
Nhưng cha thấy mình vui khi nhìn ba đứa con lớn dần, khỏe mạnh
Và má thấy quãng đời qua không hẵn hạnh phúc tròn vạnh
Nhưng đáng để một đời được đứng cạnh nhau
                                                                                              
( Út , viết nhân ngày của mẹ, 12/5/2013)
-----



Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

I believe you can fly!

Tôi và SAM - hai cô gái 20 chúng tôi luôn nghĩ nhiều về ước mơ, về định nghĩa bản thân, về việc được bay trong bầu trời của mình. Hầu như những cuộc chuyện trò của chúng tôi đều là vậy.
Có lẽ nhờ có bạn, tôi thấy mình bớt bơ vơ, ít nhất có một kẻ lạc loài giống tôi, lạc loài trong hành trình đi tìm "bầu trời".
Tôi lạc loài vì vẽ hoài tương lai mà nó càng nhòe càng thiếu nét, thỉnh thoảng còn không rõ nó có phải là điều tôi muốn. Còn bạn lạc loài vì đi ngược lại số đông, mạo hiểm cho những điều mình muốn đổi lại những cái lắc đầu, sự thất vọng, thiếu ủng hộ.
Hiển nhiên tôi là một trong số ít người ủng hộ cô ấy, dù thật tình ủng hộ trong hoang mang :) Tôi nói sao cũng được, miễn bạn đừng đánh mất đôi cánh nào ở trong lòng. Chỉ cần vậy bạn cũng đủ khiến tôi tự hào khi kể về...
Bảo lưu kết quả đại học, bỏ giảng đường khiến người nhà mình tự hào. Bạn tôi chọn con đường ghập gềnh hơn, bạn chưa bao giờ kể rõ chính xác với tôi con đường đó là gì, tôi chỉ biết nó ít nhiều vất vả hơn việc vùi đầu vào sách vở. Bạn luôn nói rằng những tháng ngày bạn đang sống bây giờ thật sự rất ý nghĩa, dù nhiều khi tủi hờn vì không có một cái vỗ vai tin cậy an ủi nào của người thân.
Tôi không biết bạn sẽ đi con đường này đến lúc nào, có khi nào bạn thấy hối hận, cũng không biết khi nào bạn chứng tỏ cho mọi người thấy nhưng tôi tin bạn đang làm đúng- một người trẻ đang sống đúng với ước mơ của mình, không đáng ủng hộ sao?
Bạn ơi! Cứ bay đi thôi! :)

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Cúi xuống là... đêm đen!?

Tôi biết thất bại là mẹ thành công. Tôi cũng biết lần đầu tiên không phải ai cũng làm tốt. Tôi cũng biết có những điều đáng hối tiếc nhưng cũng có những điều được công nhận. Và tôi hiểu bản thân không được nãn lòng, không được mất niềm tin.
Nhưng thật tình tôi chỉ muốn để mình trôi tự do sau tất cả. Tôi chỉ muốn được chìm xuống...
Tôi biết làm gì để hết buồn. Khi mỗi ngày trôi qua, mỗi thứ tôi nhìn thấy đều nhắc tôi nhớ, tôi đã thất bại. Gương mặt của các cô giáo, của các bạn cùng lớp, những tài liệu tôi để trong máy tính... Tất cả đều đầy ám ảnh.
Tôi chỉ có thể tự trách mình... nếu mọi thứ không đến lúc sức khỏe không tốt, tâm trạng 0%, tự tin mất sạch sành sanh tôi có ra nông nỗi này?
Tôi biết làm gì để thoát khỏi sự yếu đuối của mình đây?

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

Hai nữa cô đơn

 Viết cho một người như thế
00h

Sân thượng một tối khuya lộng gió. An không phải kiểu người lãng mạn đến mức khuya khoắt thế này còn mò lên sân thượng ngắm sao, huống chi vào cuối những ngày cuối đông này mà gió cứ lạnh lẽo nấn ná mãi.
Chỉ là dạo này An hay mất ngủ, rồi vào một hôm mất ngủ nào đó cô chợt nhận ra rằng giữa đêm khuya cô vẫn có thể nghe thấy tiếng những toa tàu chạm vào đường ray sắc lạnh. Và thế là sở thích cú đêm xuất hiện từ đó. Cô thích cảm giác được ngồi bình yên nghe tiếng còi tàu chầm chậm cho tới khi tắt hẳn, lúc ấy cô thấy mình thật vững vàng. Nhưng cảm giác ấy không lâu, vì thể nào điểm cuối cái nhìn sâu hút của cô trong màn đêm về phía còi tàu vang vọng cũng là anh. Thỉnh thoảng cô muốn quẳng mình lên một toa tàu nào đó, bỏ lại tất cả: áp lực học hành, bạn bè,..., bỏ cả anh và thứ tình cảm chẳng thể gọi tên.

00h của một kẻ khác

Thở phào nhẹ nhõm với mớ bài tập cũng là lúc chuông đồng hồ điểm 12h. Lúc này chắc An đang còn thức. Thổi một đoạn sáo dành cho An dù biết chắc nó sẽ bị nuốt chửng trong đêm tối của hai dãy phố. Việt chợt phì cười, có lần An bảo anh là kẻ du mục duy nhất còn sót lại giữa đêm khuya. Có lẽ thế, có một kẻ du mục vẫn luôn thức cùng An với thứ tình cảm chẳng thể gọi tên.
Việt ghét cảm giác mơ hồ, có thể vì bản tính vốn tự ti nên anh ghét những thứ không nằm trong kế hoạch, có thể khiến mình chênh chao. Thế nhưng sự xuất hiện của An lại nằm ngoài hoạch định của anh, với cô anh chẳng thể nào suy nghĩ rõ ràng.

Gặp gỡ

 An gặp anh lần đầu hồi lớp 10, còn lơ ngơ giữa trường mới nên khi cô chủ nhiệm nhờ An lên phòng thực hành lấy bản đồ cô cứ loay hoay mãi. Hỏi đủ thứ người nhưng họ cũng chỉ chỉ cho An hướng đi. mà hỡi ôi cô bé mắc chứng khó xác định phương hướng. Khi mặt đã đỏ ửng lên vì bực và nước mắt  sắp chực ào ra thì cô gặp anh. Anh dắt cô đến tận phòng thực hành rồi còn đưa cô về tận lớp vì sợ cô bị lạc. Sau này Việt kể rằng, anh không hề muốn giúp cô, anh vốn ghét dính vào rắc rối, vậy mà chẳng rõ vì sao lại chủ động đến giúp đỡ. Mỗi lần nghe anh nói như vậy cô luôn lấy một lí do sến súa ra rằng số mệnh mang con người đến gần nhau. Việt chỉ phì cười, cốc đầu cô bé mơ mộng. Anh không biết số phận có hình hài như thế nào, nhưng nếu thượng đế trao cho họ mỗi người một mảnh ghép để tìm nhau, thì cớ gì mảnh ghép của anh và cô ghép lại vẫn chênh vênh vô tận?

Một đôi??

Trong mắt mọi người anh và cô là một đôi. Ba năm trời anh đón cô mỗi chiều tan học, đưa cô đi dạo phố cuối tuần, dặn cô uống thuốc những lần ốm... Và cả hai mặc nhiên chấp nhận ý nghĩ của mọi người. Nhưng cả Việt và An đều chưa từng nói rằng họ thích nhau. Anh chỉ biết giấu những vụng dại đầu đời vào từng khúc sáo. Cô thì lẳng lặng đi cạnh anh, lặng lẽ vỗ về những vết thương lòng. Một mối quan hệ chưa từng bắt đầu nhưng kì cục cái kết của nó thì luôn rình rập. An hiểu cô cần một sự rõ ràng, con gái luôn bất an với một mối quan hệ không đầu không cuối. Việt thì biết rõ khái niệm yêu thương một người đâu thể mặc nhiên chấp nhận được. Chỉ là họ hiểu hết nhưng chưa bao giờ nỡ nói với nhau.

Một thế giới!

Việt- một học sinh tỉnh lẻ trọ học, cảm giác cô đơn kinh khủng giữa cái thành phố ồn ào, giữa những người dân đô thị lạnh lùng lúc nào cũng vây lấy anh. Vì nó khác quá, khác với dải đất miền Trung khét mùi nắng gió quê anh. Còn An, cô cô độc giữa cái gia đình tẻ nhạt, mẹ bận rộn với những ca trực đêm, bố cô thì lao đầu vào những dự án to lớn mà cô chẳng hề biết. Hai kẻ cô độc kết thân, san sẻ, gặm nhắm nỗi bất hạnh của nhau, chúng vơi nhưng chưa bao giờ hết.
Đơn giản vì họ giống nhau quá, nhiều đến mức chẳng cần nói ra họ cũng biết người kia nghĩ gì, làm gì. Rồi họ cùng nhau tạo dựng một thế giới không có dối trá, không có ghẻ lạnh. Hai nỗi cô đơn xô vào nhau để hạnh phúc mà không hề biết khi trở về với thực tại họ phải đối diện với nỗi buồn ngập tràn, vì bằng cách nào đó vô tình hoặc cố ý "cô đơn" đã là bản chất của con người. Cô và anh biết điều đó, nhưng họ chẳng biết nói với nhau thế nào? Rút cuộc thứ họ dành cho nhau là gì? Là tình yêu hay người này chỉ là cái phao của người kia và ngược lại cho những tháng ngày lấy chênh vênh làm bạn.
Có quá nhiều câu hỏi, quá nhiều ngần ngại. Cho đến khi không thể dồn nén nỗi, vào tối khuya của một ngày nào đó, cả anh và cô cùng gọi cho nhau. Để rồi sau hàng tá cuộc với máy bận, một ai đó đã nhanh hơn. Việt cố hạ giọng thật bình tĩnh. Anh hy vọng sự bình thản của mình không làm An tổn thương:
- Mình chia tay An nhé. Nếu không nghĩ về quá khứ thì là người không có trái tim, nếu không nghĩ về tương lai thì là người không có cái đầu. Nhưng dù cho có quên hết đi những ngày qua của chúng ta đi nữa thì với anh an vẫn là người có trái tim ấm áp nhất. Vậy nên An hãy quên đi nhé.
-An sẽ quên tất cả những kí ức buồn để trở thành người có trái tim lạnh giá nhưng sẽ nhớ tất cả những gì thuộc về anh, những kí ức có anh để trở thành người có trái tim ấm áp nhất.
An rụt rè đáp.

Và trong màn đêm u tối có một tên du mục đang thổi một khúc sao bên điện thoại, đầu dây bên kia đang lặng lẽ lắng nghe trong tiếng còi tàu dồn dập. Cả hai đã tìm được câu trả lời cho mình. Anh và cô không quý, mến hay yêu, họ cũng không là bạn bè hay một cặp. Họ chỉ là hai con người đi một vòng lớn để bắt kịp nhau, rồi lại đi thêm một vòng nhỏ để trở về quỹ đạo ban đầu, để nhận ra: Họ cần nhau biết mấy.


Hết

Tôi viết câu chuyện này hồi cấp 3, có lẽ bây giờ tôi nên đổi lời đề tặng thành "Viết cho một người đã quá xa". Lúc cầm bút ghi chép vào cuốn sổ tay, tôi chỉ nghĩ mình muốn viết một câu chuyện về hai kẻ gặm nhắm nỗi cô đơn của nhau như cách tôi và cậu ấy. Vậy mà như thể câu chuyện linh ứng vậy, chúng tôi cũng từ tri kỉ bị lôi vào một mối quan hệ không rõ ràng. Nhưng nhân vật của tôi may mắn hơn. Còn tôi và cậu ấy, lại chỉ có thể tập cách ghét nhau mỗi ngày để không ai trong chúng tôi tổn thương, đặc biệt là cô gái mà cậu ấy yêu thương. 
Rồi một ngày chúng tôi sẽ tìm đúng mảnh ghép của mình, đúng không?





Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013

Phù thủy nước đậu và gã ngố 11 tuổi

"Hey girl! 
You make me mad. 
Why is my mind filled by your smiles.
Why my heart beats unusually
But I feel it is playing a great love song.
Hey girl!
I'm only the idiot in your world.
But what can I do?
I've already fallen in love!
It's you! The girl living nextdoor!"


Sa ngồi nhìn tôi đàn hát say sưa, tôi cũng nhìn Sa da diết cố gắng lột tả tấm lòng mình. Thấy mắt nó chớp chớp, miệng còn tủm tỉm cười, bụng tôi mừng rơn. Ai dè tôi vừa đặt đàn xuống, nó liền nhe răng cười: "Mày hát hay thiệt! Mà tiếng anh tao dốt đặc, hiểu gì đâu?". Tôi ngớ người,bụng nghĩ:"Thiệt mất hết cả lãng mạn mà!". Không nản lòng tôi đưa tờ lyric được dịch sẵn cho Sa, mặt hí hửng chờ môt biểu hiện nào đó của nàng.
Sa đọc vội lời dịch rồi cười ha hả:" Sến quá ông nội ơi!". Tôi tức nổ đom đóm mắt, đá cây đàn cái phịch, trừng mắt lớn giọng:" Mày đi về cho tao..o..o...o...o...o!". Thế là nó bỏ về một lèo. Còn tôi lủi thủi ôm đàn vô nhà, thấy giận Sa kinh khủng. Nếu nó biết cô hàng xóm trong bản tình ca đó là nó, nó có cười tôi sến không? Nếu nó biết tôi tập đàn đến tay bật máu, Sa sẽ cảm động chứ?
...

Đức - gã ngố 11 tuổi và những bông hoa


Tôi chuyển về nhà ông nội năm lớp 3. Năm đó má sinh em bé, nhà nghèo nuôi không nỗi hai đứa nên má gửi tôi về nội. Bữa đó tôi ôm bị quần áo, mặt mũi tèm lem đứng trước nhà ông nội gào khóc nức nở. Tôi muốn chạy theo ba về, muốn nói: "một bữa con ăn một chén cơm cũng được, thịt cá con cho e bé hết, ba cho con ở nhà với ba má, nghen ba!", nhưng nhìn dáng ba ốm nhách đạp cái xe đạp cà tàng tôi chỉ biết chờ đến khi bóng ba xa dần rồi gào khóc. Con nhỏ hàng xóm nào đó đứng bên rào nói vọng qua "Đồ mít ướt", "khóc hoài lụt nhà mít ướt ơi". Con nhỏ đanh đá đó là Sa, cô bạn tôi gắn bó từ thời trẻ ranh cho đến lúc biết biến những vụng dài đầu đời vào từng câu hát.

Sau hôm ra mắt hàng xóm không đẹp đẽ hôm đấy hai đứa thành oan gia ngõ hẹp, không cãi nhau ầm ĩ thì cũng đánh nhau trầy da tróc vẩy. Học chung lớp trường tiểu học, ngồi chung bàn, đi học chung một con đường, vậy mà hai đứa cứ ghét nhau mãi cho tới khi mùa hè năm đó. Mùa hè của thằng con trai 11 tuổi tôi và những đóa hoa nở rộ trong lòng.

Mùa hè năm lớp 5, ba má ra chỉ thị tôi không được về thăm nhà, phải ở lại nhà ông học hành chuẩn bị cho lớp 6, đầu cấp 2 rất quan trọng. Tôi chẳng biết lớp 6 như thế nào, chỉ cần biết không được về nhà lấy ná bắn chim, đi ăn trộm khoai, đánh trận giả với mấy thằng quỷ con ở xóm là buồn não ruột. Đang ngồi xịu mặt xịu mày ấm ức vì không được chơi cho đã thì tôi nghe tiếng khóc ngoài sân. Chạy ra coi thì thấy Sa đang ngồi khóc hu hu dưới gốc cây trứng cá. Tôi định mở miệng chọc nhưng mà thấy nó khóc dữ quá, người run lên bần bật thiệt tội. Tôi mon men lại gần, vỗ vai hỏi:" Ê! Có gì mà mày khóc um lên vậy?". Sa ngẩn mặt lên, mắt đỏ hoe sưng húp, vừa nói vừa khóc to hơn:" Tao làm mất tiền bán nước đậu rồi, má ta đánh tao chết". Tôi bắt chước giọng bà nội: "Ai hỏng thương con, sao đánh mày chết được. Mày lỡ làm mất mà". Nó lại sụt sịt: "Nhưng con út hết sữa uống rồi, con Su đang sốt chờ mua thuốc, lấy đâu ra tiền đây?". Tôi ngẩn người, thì ra Sa sợ má đánh một nhưng lo cho hai đứa em nó tới mười. Tự nhiên tôi thấy thương Sa quá! Nhà tôi cũng nghèo nhưng tôi được ở với ông bà nội, được ông bà chăm sóc. Sa thì là chị cả, ba nó thì tuần bảy ngày say rượu hết bốn bữa. Má Sa bán rau ở chợ, sáng sớm bà nấu thêm nước đậu bán, sáng nào nó cũng dậy sớm xách một giỏ to đi giao từng bị nước đậu cho mấy nhà khá giả quanh gần trường, đâu có được ngủ nướng như tôi. Vậy mà bấy lâu tôi toàn lấy sự cơ cực của nó ra chọc, tôi gọi nó là "phù thủy nước đậu". Tôi đã không hề biết tuổi thơ bạn cơ cực đến thế nào? Rút cuộc Sa không bị má đánh, sau này nó kể với tôi rằng má thật ra rất tức giận nhưng khi đưa cái quần cũ quắc với cái túi mục chỉ cho má coi, bà chỉ biết thở dài.

Mùa hè đó là đốm sáng đẹp đẽ của tuổi thơ tôi. Mọi thứ không thay đổi gì mấy, chúng tôi vẫn cãi nhau đứa nào học dốt hơn như thường lệ, Sa vẫn lấy cành trứng cá đánh tôi đau điếng, lâu lâu còn cú đầu tôi như thể đang cú đầu con Út, con Su. Chỉ có tôi biết thằng Đức đen đã vụt lớn trưởng thành. Chỉ có tôi biết những cánh hoa đang nảy nở dần trong lòng thằng nhóc 11 tuổi. Niềm vui không còn là cái ná bắn chim, mấy củ khoai trộm được hay danh xưng vị tướng sau những trận đánh nhau sứt đầu mẻ trán, niềm vui là nghe Sa hát líu lo sau lưng mỗi lần tôi lấy cái cái xe đạp cao nhòng của ông nội chở Sa đi giao nước đậu. Những viên bi ve cũng không lấp lánh bằng gương mặt đầy lọ nghẹ của cô bạn lúc gò lưng nhúm lửa nấu cơm.

Và cứ thế lại thêm những bông hoa nở rộ mỗi ngày, mỗi ngày như bây giờ...
Tôi viết tình ca cho Sa, thật sến đúng không? Rồi một ngày bạn sẽ sến như tôi, khi bạn sắp không đủ thời gian để níu tuổi thơ lại thì việc dốc lòng bày tỏ mến thương một người nào đó cớ gì không tốt?
Vì chúng tôi 12, chúng tôi sắp vào Đại học. Nên tôi đã gom góp can đảm ấp ủ âm mưu tỏ tình. Mày mò sáng tác nhạc, sau cả tháng trời xé không biết bao nhiêu là cuốn tập nháp cuối cùng tôi cũng hoàn thành xong tâm huyết.Tôi gọi Sa qua nhà, lấy cớ nhờ nó giảng dùm bài toán, rồi mặc nó giảng thao thao bất tiệt, tui giả đò gật gật đầu ra vẻ hiểu lắm, bụng chỉ chờ đợi giây phút ấy. Sa vừa hỏi hiểu chưa là tôi gật đầu lia lịa nói ngay :" Hiểu rồi, mà tao sáng tác bài này hay lắm, mày nghe thử coi ha."  Rồi thì kết quả thế nào bạn biết rồi đấy. Nhưng ai mà quan tâm chứ, chúng tôi không còn nhiều thời gian bên nhau. Và thế là một kế hoạch khác được vạch ra...

Sa- tiểu thư nước đậu

Cả lớp xúm lại trang trí lớp tổ chức 8-3 cho cô giáo và cánh chị em, vậy mà tên Đức chạy đâu không biết. Nghe thằng Toàn Cò nói nó trốn việc chui vào nhà đa năng ngủ, tôi thân là lớp phó đời sống tức tốc cầm thước kẻ đi bắt tên heo lười này về ngay. Chạy lại nhà đa năng đã thấy nó cầm chùm bong bong trên tay cười, tôi vừa la ầm lên:"Còn dám ăn cắp bong bóng của lớp, về phụ mấy đứa con gái treo bong bóng mau.. u...u ...u!" vừa cố giật phăng chùm bóng bay. Thế mà tên heo này nhất quyết không buông, mặt đỏ gay ngoan cố nắm chặt chùm bong bóng. Tôi lấy thước kẻ phát vào tay nó mấy phát, giật lấy rồi quay đi. Vừa đi được mấy bước thì nó gọi lớn:"Sa!". Tôi quay lại liếc một phát ngụ ý còn không về lớp thì biết tay bà, nhưng nó còn không biết trời cao đất dày gì lại gọi tên tôi lần nữa. Tôi dợm chân bước lại, định bụng cho nó thêm vài phát thước kẻ. Thế mà lại gần nhìn cái bộ dạng lúng túng, chần chừ, trán lấm tấm mồ hôi của nó tôi lại thấy tội tội. Đức nhìn tôi ngần ngừ rồi nói to:" Tao thích em. À không anh thích mày. À không". Tôi tròn mắt nhìn Đức rồi không nhịn được ôm bụng cười sằng sặc. Thế là nó đỏ mặt tía tai bỏ chạy rồi nói với lại:"Bong bóng cho Sa, không phải lấy của lớp đâu, quà 8.3 đó." Lúc này tôi mới để ý chùm bong bóng được cột vào một tờ giấy màu xanh biển nhỏ. Tôi rút tờ giấy ra, từng dòng chữ của Đức hiện ra:
" Phù thủy nước đậu! 
Tao thương mày dù hồi 10 tuổi cởi trần tắm mưa lưng mày đầy ghẻ.
Tao thương mày dù 12 tuổi chơi u hơi mày chọi tao gãy răng.
Tao thương mày dù 15 tuổi mày cả gan đi thích thằng lớp bên cạnh.
Bây giờ cũng vậy, vẫn thương mày dù mày lấy thước kẻ đánh tao như đánh con Út.
Sa! Mày thương tao chứ?"
Tôi phì cười, cái gã này đến cái lưng ghẻ cũng lấy ra bêu rếu thì ai dám thương hắn chứ. Cả cái tên phù thủy nước đậu nữa, lâu lắm rồi cậu ấy không gọi tôi như thế. Tôi lại cười to hơn mà tự dưng nước mắt chảy ra ươn ướt.


Hết

Tôi viết câu chuyện này vào một ngày thức trắng đêm nào đó của tháng 8. Thực ra những câu chuyện tôi viết đều khá buồn, và tôi thích những kết thúc không có hậu hơn. Nhưng câu chuyện này lại khác, có vài chi tiết sến súa lãng mạn tưởng tượng nhưng cũng có vài điều tôi đã viết bằng tuổi thơ mình.
Nguyên mẫu của Sa là chị hai tôi, cô bé 9 tuổi đã đi chợ, rửa chén, nấu cơm, sáng sáng dậy sớm đi bỏ từng bị nước đậu. Má tôi nói rằng bà chẳng bao giờ quên được cảnh chợ tan, khi bà trở về nhà thấy chị hai tôi bé tí người còn nguyên bộ quần tây áo trắng, cổ còn đeo khăn quàng, gò lưng nhúm lửa, miệng thổi phù phù lò than. Khói bay mù mịt và má tôi thì ứa nước mắt. Bà khóc vì xót con, vì nhà nghèo, vì hai đứa em mà chị tôi cơ cực sớm. Má nói sau hôm đấy bà đã cố dành dụm để mua một cái lò xô, để chị hai tôi không còn nằm rạp dưới nền nhà thổi lửa, để mặt mũi, áo quần chị tôi không lấm lem lọ nghẹ.
Và tôi đã viết câu chuyện này như cách tôi bày tỏ lòng biết ơn cho người bảo bọc mình suốt một tuổi thơ dài đầy vết xước, mà vết xước nào cũng sâu...





Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

Ở đâu thấy bầu trời?

Tôi nhớ một câu của chị họa sĩ Tamypu thế này:"Biết chấp nhận thì bát cơm cũng thành bầu trời."
Tôi chắc là một đứa không biết chấp nhận rồi, nên mỗi ngày vác sách vở đến trường, mỗi ngày nỗ lực cho thứ gọi là "bát cơm" sau này, mỗi ngày mòn mỏi trong thứ niềm tin "con người chỉ cần yên ổn là đủ", vậy mà tôi chẳng thể nào nghĩ mình đang nắm giữ một bầu trời.
Thật yếu đuối và nhu nhược, khi suốt ngày người ta ra rả "những điều phải làm cho tuổi 20", "tuổi trẻ hãy bùng nổ", "sống cho ước mơ", bla bla là thứ... tôi lại chẳng thẩm thấu được điều gì, ngoài nỗi hoang mang lớn.
Rút cuộc bầu trời của tôi là gì, nó có màu gì vậy?

Bầu trời của má tôi là những trận bán mua, 365 ngày bà tất bật trong nỗi đói no của 5 miệng ăn, bầu trời của ba tôi là đêm dài với nỗi cô đơn của một người bất đắc chí. Hai bầu trời đó nhỏ, hẹp, cơ cực lẫn cô đơn... 

Tôi không sợ một bầu trời nhỏ hẹp, không sợ một bầu trời cơ cực, càng không sợ nỗi cô đơn, chỉ sợ tôi không tìm thấy bầu trời.

Can I fly?

Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

Ngẫm

Chiều nay tôi biết tin mẹ cậu bạn học cùng trường cấp 2 vừa mất, mất sau ba bạn ấy chưa đầy một tháng... Nghe mà nghẹn cả lòng, nỗi đau này chồng nỗi đau kia, trời ơi đắng nghét!
Tự dưng tôi nghĩ nếu mình cũng lâm vào tình cảnh đó, chỉ là nếu thôi mà tê tái lòng.
Chắc là buốt lắm những buổi chiều quanh quẩn trong nhà, chỗ này ba hay đứng tỉ mẫn tỉa tròn tỉa vuông mớ cây cảnh, chỗ kia má hay đứng phơi đồ. Bữa cơm thiếu tiếng khua đũa của 2 người tự dưng chùng hẳn.
Là chua xót lắm những lần bạn bè lỡ miệng "Méc ba má mày coi.", miệng cười mà dạ nhói ran "ba má ơi! Về đánh đòn đứa con bất hiếu."
Và còn bơ vơ nào hơn sau mỗi thành tựu bạn không có người để khoe, "Má ơi! Kì này con được học bổng.", sau mỗi vấp ngã không có chốn bình yên để quay về chờ một cái vỗ vai tin cậy của ba.
...
...
...
Những đứa trẻ còn cha mẹ ơi! Xin hãy yêu thương họ hơn.
Đứa trẻ bất hiếu tôi ơi! 20 năm nhớ hoài những vết xước, giờ quên nghen!




(P/S: bạn tôi ơi! cố lên)

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

20 là bao xa?


20 của tôi không có bánh kem, không có nến, không có quà, chỉ lặng lẽ với vài cái mess của những người quen còn nhớ, cuộc gọi của cô bạn đã lâu ko liên lạc. Giản đơn vậy thôi, vậy mà ấm lòng, ấm vì những mối thâm tình ngỡ rằng đã cũ hóa ra vẫn chập chờn trong trí nhớ mỗi người.

Bạn nhắn bảo 20 là tuổi bão bắt đầu nỗi, bảo tôi hãy cởi giày và đi trên đá. Tôi không biết cơn bão tuổi trẻ của tôi đã nỗi lên chưa, và trong cuộc định nghĩa chính mình này tôi sẽ tìm được gì. Tôi chỉ biết duy nhất một điều: 20 - tôi chưa bao giờ ngừng bơ vơ. Bạn sẽ chỉ là một người vô định khi mãi chơi vơi trong mục đích sống của mình...


20 ơi! Vì tôi bé mọn, cho tôi xin được ngủ trong an yên.

Ngày nắng còn níu vai thương tóc rối...




Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Có người từ lâu nhớ thương biển?



Có những ngày cuối tuần dài lê thê, tôi nằm đếm những cây gỗ ghép thành ván giường của bạn tầng trên, nghe tiếng quạt kêu o o, nghe cả sầu muộn đang kéo ra ào ạt một góc lòng. Lúc đấy tôi lại thèm ra biển kinh khủng, biển của tôi, biển của vô cùng, biển của một trời tiềm thức mà giờ "những người dưng" ngoảnh mặt.

Tôi nhớ ngày ban công đầy gió, bên kia đầu dây điện thoại đang
phát "Biển cạn", bên này chỉ nghe nước mắt vỡ òa, tan tác vào đêm. Không phải thứ người ta gọi là tình yêu mà cũng làm người ta chua xót đến lạ. Tôi từng nghĩ là vì cậu mà biển trong tôi bị xô lệch, hóa ra chính là vì tôi mà biển trong cậu đã chẳng còn an yên.

Chắc là tôi biến thành cái đầu video hỏng rồi, nên cứ phát đi phát lại những đoạn phim đau buồn cũ rích,  những thước phim đủ hỷ nộ ái ố mà lại chẳng có tên, giống như tôi và cậu bị lôi vào cái mối quan hệ luẩn quẩn chẳng biết gọi tên là gì.
Vì cớ gì chẳng yêu nhau mà chúng ta cứ tiếc nuối hoài.
Vì cớ gì chẳng yêu nhau mà tôi cứ mãi cố tìm ai đó giống cậu.
...
...
...
Tôi đã yêu biển đến thế là vì ai?
L

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

6/10/013

Thời gian nhanh thật! Tôi cứ nghĩ tôi vẫn là bé con 16 ngẩn vơ trước cổng trường mỗi chiều tan học, cố tìm một bóng dáng quen. Thế mà tháng mười này tôi tròn 20.
Tuổi đẹp, tôi muốn làm gì thật khác. Vậy là tôi chào 20 bằng cách tạm biệt suối tóc dài lấp lánh. Má tôi kể ba thủ thỉ với má :" Nhìn nó lạ lắm, nó không giống.", vậy mà lúc tôi ôm cái đầu ngắn về nhà ba chỉ cười hiền. Mà tôi chẳng biết "không giống" là thế nào :), ba tôi chắc là rầu lắm nhỉ?
Hơi ngớ ngẩn nhưng việc cắt tóc là thành tựu của tôi ^^!, của người rất sợ định kiến, ngại thay đổi và suốt ngày lo âu người ta nghĩ gì. Vả lại tôi sẽ chẳng được giấu buồn vào tóc nữa, thế thì tôi sẽ hết buồn đúng không?


Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Khác đi cho 20 sắp tới...

Chúng tôi hứa với nhau rằng sẽ cùng nhau chạy. Tức là chúng tôi sẽ "làm ra trò" với mục tiêu, ước mơ của chính mình.
Chúng tôi cũng hứa với nhau sẽ ngồi lại cạnh nhau nếu tương lai đó 5 năm, 10 năm sau hai đứa cùng hối hận. Tức là hai đứa sẽ cùng buồn và cùng nhau khóc (biết đâu!?)
Chúng tôi cũng hứa sẽ cố gắng vì cả hai đều cần để cỗ vũ cho nhau. Vì mỗi người đều phải làm tốt để đối phương nhìn thấy. 
Chúng tôi cũng hứa sẽ tin nhau bất biến dẫu mục tiêu của một trong hai thật quá lâu để nhìn thấy kết quả.
...
...
Chúng tôi sống bằng quả tim nóng và chúng tôi sắp 20!
<3 Cùng cố nhé cô gái! 


Lẫn thẫn...

"Lavender ơi Lavender!
 Sao em khóc?
 Hương nhòa sũng nước
 Ướt áo em tôi
 Ướt giấc mơ hoang tôi
 Ôi! Ướt cả một đoạn dài kí ức... đợi chờ!"

Từng có một thời mình yêu hoài sắc tím, nên hiển nhiên cũng yêu Lavender, và dành nhiều niềm trìu mến cho loài hoa này trong những dòng thơ vội của mình. Tính mình lẩn thẩn, lại rất thích thơ, thứ mà đa số bạn bè không cảm nỗi. Vì rất hiểu cảm giác "trong vạn người quen có mấy người thân", và trong mấy người thân có ai tri kỉ nên mình chọn thơ. Mình không phải nhà thơ, chỉ là cô gái yêu thơ. Và viết là để ghi lại những cảm xúc chẳng bao giờ được kể ra rành mạch, như đó là cách mình chia sẻ với chính mình.

"Lavender ơi Lavender!
 Sao em khóc?
 Tím nhạt mất rồi!
 Nhạt màu, nhạt cả tình tôi
 Nhạt mắt ai màu nắng
 Nhạt tim tôi vỡ òa" 

Có khi nhiều khi tủi thân, lại thấy mình mông muội, không biết cách làm sao để gói gém vào trong những tủi hờn. Chênh chao quá thì giấu buồn vào tóc, vào mắt. Để mặc mình với đêm và những ý nghĩ rượt đuổi, mệt nhoài rồi thì nước mắt chực rơi. Sáng mở mắt ra lại chỉ muốn ngủ vùi, sợ ngày tháng vội vã qua đi. Mà mình thì quẩn quanh tự mắc nợ chính mình mãi, rút cuộc vẫn chỉ là "tội nhân của quá khứ". Rồi lại cầm bút lên viết, chẳng có tựa đề, cũng chẳng vần vèo đúng điệu, chỉ là những xúc cảm vội vã.

"Em gói mình vào đêm
 Tìm trong tĩnh mịch những an nhiên
 Khúc ca đêm trắng là những vệt thở dài nghiêng ngả
 Một giọt nước lăn, mi khép... mệt nhoài"

Những ủy mị cũng như axit, bào mòn những niềm vui. Thỉnh thoảng soi mình vào gương, nhớ nụ cười với hai gò má nhô cao "không thấy thái sơn". Nhớ từng có người bảo "thích lắm nụ cười", dường như khi người ta quên đi câu nói họ từng nói thì mình cũng cho phép bản thân dễ dãi hơn với những cơn buồn, để rồi làm rơi rớt nụ cười theo gót người đi.
ảnh: sưu tầm






  

Thứ Hai, 8 tháng 7, 2013

Almost lover

Tớ đang nghe Almost lover:
"Goodbye! My almost lover! 
 Goodbye! My hopeless dream!
 I'm trying not to think about you
 Can't you just let me be? "
Và không dưng thấy rất nhớ... Ta gọi nhau là gì? Tớ không biết! Nhưng dù ta có cùng đưa nhau qua một quãng đời tớ cũng chẳng thể gọi cậu bằng "Almost lover". Và có chăng ta đã từng "đi qua thương nhớ" đi chăng nữa thì tớ chẳng thể nào, hoặc giả không có tư cách nào để gọi cậu một tiếng "Người thương/ người yêu" đúng nghĩa...
Vì cậu đã bao giờ cho tớ yêu thương đúng nghĩa đâu...
" Well, I never want to see you unhappy
  I thought you'd want the same for me"
Một mối quan hệ không rõ ràng cũng như cái hố sâu hun hút không đáy! Và cậu thì đẩy tớ xuống hố sâu mất rồi.
Tớ vẫn đang chật vật để leo lên, bám trụ mình với lí trí rằng hố sâu này mình sẽ thoát ra được.
Vậy thì có thể để tớ thoát ra không?
Có thể chứ?
"Can't you just let me be?"




Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Đêm có dài không?

Chẳng có cô đơn nào bằng nghe gió thổi hoang hoải suốt đêm, thổi tung cả cửa sổ.
Người co ro lần mò đi gài lại chốt cửa, xong chỉ nghe đêm chảy tràn sau lưng. 
Bất giác quay lại mở chốt cửa ra, có tiếng đập cửa còn đỡ hơn nằm nghe thằn lằn tặc lưỡi...
Thấy mình ở đâu đó... 
Xa xôi!

Nguồn ảnh: tumblr

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

Cho em và những ngày phía trước...

Hôm nay đi ăn với em. Nhìn em cười, nhìn cách em ngượng ngùng, cả nhìn đôi mắt gợn đỏ và giọt trong veo trong khóe mắt...
Chị nhớ ra lâu lắm rồi, rất lâu , mình chưa viết cho em điều gì cả. Dù có vô vàn điều muốn nói, muốn nhắn nhủ.
Ngày chúng ta còn bé, em ghét chị, chị cũng ghét em, và chúng ta ghét nhau :). Cái ghét ngày nhỏ cũng đơn giản, chỉ là vì "GHÉT"  không lí do. Nên cho dù cái xóm nhỏ xíu chưa đến 10 căn nhà và vài đứa con nít mà toàn là con gái thì hai ta cũng không thèm chơi đồ hàng, chơi búp bê cùng nhau.
Hồi đấy em là con bé có cái cài trên đầu với cái lườm dễ ghét, còn chị là con bé tóc ngắn, mặt tròn như bánh bao toàn mặc đồ con trai và ưa ganh tỵ.
Lớn hơn tí, chị em lại thân nhau, cũng chẳng biết lí do, nhưng chị đồ rằng có lẽ vì chúng ta giống nhau. Em cao hơn chị một tẹo, nhưng hai đứa vẫn bị xếp vào loại chiều cao khiêm tốn, hai cái mũi tẹt giống nhau, tròn tròn y chang nhau. Rồi đến cả tính cách, hoàn cảnh cũng giống nhau nốt. 
Tổn thương từ phía những ruột rà, em lớn lên như chị, lầm lũi và già trước tuổi. Thiếu những che chở và bình an vốn có, chúng ta tự ti, tiêu cực và sợ hãi.
Những cánh chim trong giông bão, đã bên nhau từ ngày bé rồi đến lớn, từ lúc ghét ơi là ghét cho tới thương ơi là thương, và chị đã coi mình là chị ruột của em từ lâu lắm rồi khi nghe em thỏ thẻ: " Ước gì chị là con gái của mẹ em".
Vẫn thắt lòng khi nhìn thấy nước mắt  em, thấy xót xa lắm khi nghe tiếng nấc nghẹn từ em và thấy chơ vơ kinh khủng khi đọc được sự phẫn uất trong em... Vì chị trót nhìn thấy mình trong tất cả những điều ấy. Và em bây giờ như chị của 1,5 năm trước, em bây giờ giống như cô gái lựa chọn tương lai là một cuộc đào tẩu như chị. Nên chị sợ... vì sợ nên lôi tất cả hiểu biết của một người mới sống được 1/3 cuộc đời mà khuyên nhủ, mà an ủi. Chị đã đi qua những ngày cấp 3 với áp lực đậu rớt, và sự nguyền rủa chính mình. Đi qua những ngày chớp nhoáng của thời áo trắng với một hy vọng " Bình yên! Là khi ra khỏi nhà!". Nhưng em gái à! Chị hối hận, chị thừa nhận với tuổi 20 của mình rằng chị hối hận. Chị đã ước, tại sao không thể vượt thời gian, không thể đến tương lai trước để biêt rằng những đêm cô độc trong kí túc xá người chị nhớ nhất là ai? Để biết trước khi sai lầm, vấp ngã, sợ hãi chị thèm vòng tay ai nhất. Bữa cơm vội ở canteen nhắc chị điều gì? Là ba má em à! Là ba má.
Những đêm thức trắng gạo bài nhắc chị nhớ ba chị cũng có những đêm thức trắng thở dài sượt cho cuộc đời mình. Bị người ta nói xấu, chơi đểu, chị chỉ thèm được ba xoa lưng ru ngủ như ngày bé. Áp lực thi cử chị chỉ mơ lại được má cổ vũ "con làm được mà, được hết". Chúng ta không được lựa chọn gia đình, người thân. Và cách duy nhất không phải là tập yêu quý họ, vì chị cam đoan sự yêu quý có sẵn trong máu, trong não, kể từ lúc chúng ta sinh ra, biết gọi "Ba", "Má", cho đến lúc biết tập tành yêu ghét. Cách duy nhất cũng không phải xem những chọn lựa tương lai như một cuộc trả đũa, rồi em sẽ bơ vơ biết chừng nào khi nhận ra mục đích của em là giận hờn, hận thù. Cách duy nhất là sống cho em... Lựa chọn cho chính em, yêu thương những ruột rà vì chính em. Và quan trọng nhất, là bao dung cho chính em. Thật khó khăn để em có thể bao dung bây giờ, như chị của những ngày tháng đó đã nghĩ đến cuối đời mình cũng sẽ ghét bỏ, ghét bỏ đến tận cùng. Nhưng không sao, chỉ cần em hiểu, vì chị tin em! Một cô gái tốt như em sẽ biết bao dung và buông bỏ :)!
Và nữa em gái à, bản thân mỗi người là một giá trị có sẵn, em cũng thế! Hãy tin rằng mình làm được, luôn làm được, chắc chắn làm được. Chúc em thành công với lựa chọn của mình. Nhớ lời chị nhé! Chấp nhận rủi ro, khao khát thành công và bao dung với những khiếm khuyết. Yêu em như cách chị yêu tuổi thơ dữ dội của mình ^^!
Ảnh: sưu tầm