-----
Nội
Cho con đi qua một buổi chiều
bà nằm võng đung đưa câu tuồng cũ
trầu đỏ môi, vôi hồng ngón tay chai cứng
vài vệt nắng vàng nghiêng ngả rọi mái đầu trắng tinh
Cho con đi qua một buổi chiều
đứa trẻ nào khóc ngủ quên rúc nách bà ấm áp
mùi dầu thoảng thay cho từng câu hát
vỗ về mắt ướt cháu thơ, vỗ về giấc ngủ trọn vành
Cho con đi qua một buổi chiều
lời cháu nhỏ kịp bung ra, kịp hằn buồn lên mắt bà mờ nước
lời xin lỗi con giấu chưa bao giờ thốt ra trước
hai mươi con vẫn chưa lớn bà ơi!
(23/11/013, ngày tự dưng nhớ nội )
bà nằm võng đung đưa câu tuồng cũ
trầu đỏ môi, vôi hồng ngón tay chai cứng
vài vệt nắng vàng nghiêng ngả rọi mái đầu trắng tinh
Cho con đi qua một buổi chiều
đứa trẻ nào khóc ngủ quên rúc nách bà ấm áp
mùi dầu thoảng thay cho từng câu hát
vỗ về mắt ướt cháu thơ, vỗ về giấc ngủ trọn vành
Cho con đi qua một buổi chiều
lời cháu nhỏ kịp bung ra, kịp hằn buồn lên mắt bà mờ nước
lời xin lỗi con giấu chưa bao giờ thốt ra trước
hai mươi con vẫn chưa lớn bà ơi!
(23/11/013, ngày tự dưng nhớ nội )
-----
Nợ
Nợ
Cha - con sói già cô độc trước thời gian
Má con - cổ thụ già nua oằn mình thứ tình yêu trĩu nặng
Mặn chát những tháng ngày yêu thương và chịu đựng
Nợ nhau, nợ nhau đến cuối chặng đường dài
Má miệt mài, tất tả với những cuộc mưu sinh
Cha con thu mình với nỗi cô đơn loài tầm gửi
Vạn mùa đông trôi, vạn lần hai trái tim tự hỏi:
"Can cớ gì? Can cớ gì mắc nợ trong nhau? "
Câu trả lời chưa bao giờ trả đến cho nhau
Nhưng cha thấy mình vui khi nhìn ba đứa con lớn dần, khỏe mạnh
Và má thấy quãng đời qua không hẵn hạnh phúc tròn vạnh
Nhưng đáng để một đời được đứng cạnh nhau
( Út , viết nhân ngày của mẹ, 12/5/2013)
-----
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét