Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2015

Rất lâu sau đó...

Tự dưng tôi nhớ ngày còn sinh viên, những ngày tôi vùi mình vào nước mắt, thỉnh thoảng tôi nhớ lại, tự hỏi mình đã rẽ qua ngày tháng đó như thế nào, mình đã để ngày tháng đó trôi đi như thế nào? Tôi không còn nhớ đích sát cảm giác, mùi vị của những năm đó, những kỉ niệm mơ hồ. Tôi chỉ nhờ nhợ hình dung về nó như một cuốn sách mốc meo những nỗi buồn nhàn nhạt. 
Ngày đó đã như thế nào nhỉ?
Thế giới của tôi lúc đó là cái giường hình chữ nhật rèm che kín không lọt tí ánh sáng nào, là bốn bức tường vôi úa màu của căn phòng cũ kĩ. Thế giới là cái cửa sổ to đùng với khung sắt hoen gỉ mà tôi đã đứng đó hàng nghìn giờ của hàng nghìn buổi chiều ngóng mắt về phía dãy bằng lăng tím thẫm. Thế giới là những tin nhắn không đầu không cuối lúc nửa đêm, khi rạng sáng...thường chỉ để dằn vặt nhau. 
Cuốn sách vô vị đó chỉ có hai chương: Tình yêu và ước mơ. Tình yêu giãy chết khi nó vừa chớm nở và ước mơ xa vời vì nhu nhược của sự thỏa hiệp và bằng lòng. Hai chương lay lắt cho ba năm, cho đến lúc kết thúc cuốn sách ấy vẫn để lại dư vị của thua cuộc và cay đắng sau đó. 
Thời sinh viên tôi ném mình vào nỗi buồn, buồn cười bây giờ tôi vẫn chẳng trưởng thành và khá hơn. Tôi lại ngã vào những ưu tư y chang thế lần hai. Chỉ khác tôi tự cứu mình bằng một nỗi niềm khác :)


Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

Vùng kí ức

Tối qua tôi xem một bộ phim, về cô gái đã yêu một chàng trai trong suốt 12 năm, đó là tình yêu hai chiều nhưng cô gái vẫn luôn thấy cô đơn trong mối quan hệ đó. Người đàn ông đó không bao giờ dựa vào cô, rồi cô ấy bỏ cuộc và gặp định mệnh của đời mình - là một chàng trai khác, người ấm áp hơn. Quanh đi quẩn lại cô ấy vẫn quay lại với người đàn ông 12 năm của mình... Tôi không thể nói tôi không thích cái kết đó, chỉ là tôi hi vọng có thể đừng có chàng trai nào khác xen vào họ. Đạo diễn cứ cho một vài thử thách để họ tự vượt qua. Tôi mong vậy vì cái kết đó khiến tôi lung lay, khiến tôi hoài nghi rằng tôi cũng sẽ thay đổi...
Thời gian là cỗ xe tàn ác, chúng ta ở cạnh nhau, thân nhau, yêu nhau, giận nhau, ghét nhau rồi chúng ta già đi, hỷ nộ ái ố cũng cũ càng, buồn vui tuổi trẻ như một giấc mơ. Chớp mắt tôi 18, chớp mắt bạn 20, chớp mắt chúng ta 22. Chớp mắt mười năm trôi qua, chúng ta đã không còn là chàng trai, cô gái năm nào hí hoáy viết truyện ngắn chuyền nhau đọc, không còn những hò hẹn phố xá tan học thoảng mùi hoa sữa. Ban công đầy nắng bây giờ không còn đám bạn lố nhố đứng tám chuyện. Quán quen bán yogurt thiệt ngon thiếu mất lũ khách ruột tan học tranh ăn. Cây bàng nhỏ trước cổng không còn thấy cô gái nhỏ nép dưới thân cây cố tìm bóng dáng mối tình đầu. Những kỉ niệm cứ trượt dần theo vòng xoáy mới, người đã không còn níu được gì. Bây giờ đến nghe thấy hai từ "hoài niệm" cũng thật đắng cay.
Tôi rồi cũng sẽ thay đổi bởi những vô vàn vòng xoáy của cuộc sống này đúng không. Cô gái đó đã quay lại, nhưng tôi có thể quay lại không?