Tự dưng tôi nhớ ngày còn sinh viên, những ngày tôi vùi mình vào nước mắt, thỉnh thoảng tôi nhớ lại, tự hỏi mình đã rẽ qua ngày tháng đó như thế nào, mình đã để ngày tháng đó trôi đi như thế nào? Tôi không còn nhớ đích sát cảm giác, mùi vị của những năm đó, những kỉ niệm mơ hồ. Tôi chỉ nhờ nhợ hình dung về nó như một cuốn sách mốc meo những nỗi buồn nhàn nhạt.
Ngày đó đã như thế nào nhỉ?
Thế giới của tôi lúc đó là cái giường hình chữ nhật rèm che kín không lọt tí ánh sáng nào, là bốn bức tường vôi úa màu của căn phòng cũ kĩ. Thế giới là cái cửa sổ to đùng với khung sắt hoen gỉ mà tôi đã đứng đó hàng nghìn giờ của hàng nghìn buổi chiều ngóng mắt về phía dãy bằng lăng tím thẫm. Thế giới là những tin nhắn không đầu không cuối lúc nửa đêm, khi rạng sáng...thường chỉ để dằn vặt nhau.
Cuốn sách vô vị đó chỉ có hai chương: Tình yêu và ước mơ. Tình yêu giãy chết khi nó vừa chớm nở và ước mơ xa vời vì nhu nhược của sự thỏa hiệp và bằng lòng. Hai chương lay lắt cho ba năm, cho đến lúc kết thúc cuốn sách ấy vẫn để lại dư vị của thua cuộc và cay đắng sau đó.
Thời sinh viên tôi ném mình vào nỗi buồn, buồn cười bây giờ tôi vẫn chẳng trưởng thành và khá hơn. Tôi lại ngã vào những ưu tư y chang thế lần hai. Chỉ khác tôi tự cứu mình bằng một nỗi niềm khác :)
