Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012

the first letter written for parents

Ba má!
Con nằm trên giường kí túc xá và cáu kỉnh với chính mình về những rắc rối, khó khăn từ nhỏ nhặt đến to của một cô gái 19. Sau một hồi thẫn thờ và con nhận ra mình càng ngày càng xấu tính đi, con hay cáu gắt, quát tháo bạn cùng phòng, khó chịu khi bạn cùng lớp bắt chuyện, con cũng hay than thở. Con đã không thấy nụ cười híp mắt thành hai đường chỉ với hai gò má nhô cao lâu lắm rồi... Và con tự nhiên muốn viết thư cho ba má, có lẽ khi nghĩ về gia đình con thấy dễ chịu hơn, những mệt mỏi không cần dồn nén nữa, con viết cho ba má nhé! Để giữ con hiền lành và thân thiện hơn, để con lại được nhìn thấy nụ cười của mình.

Sáng nay con bước xuống đường, ánh nắng buổi sáng thật lạ, con không quen nhưng mà thấy vui. Dù hơi kì cục nhưng mà... thực tình con suýt quên mất mùi vị của buổi sáng nó như thế nào? Bữa ăn sáng cuối cùng của con là từ bao lâu nhỉ?
Một ngày của con bắt đầu bằng 9h30. Cái giờ quá trễ cho một bữa ăn sáng và quá sớm cho một bữa ăn trưa. Thế là con quyết định 10h30 là giải pháp cho cả hai bữa ăn. Thức dậy thể nào con cũng sẽ đau vai ba má ạ, vì thói quen nằm sấp và má thì không có ở đây để lật con lại mỗi lần trở giấc. Con cũng hay bị cảm, lâu lâu lại nghẹt mũi, đau họng, hắc xì, con ngủ sẽ bỏ một chân trong chăn và một chân ngoài chăn, nữa đêm thể nào cũng đạp chăn tung tóe, rồi lạnh cóng mới dậy mớ ngủ tìm chăn, nếu là ở nhà sẽ có má nữa đêm đắp chăn cho con đên tận cổ. Co lẽ con là cô gái may mắn vì trong suốt 18 năm được ngủ cùng má. Tiếp theo con sẽ học bài, ăn cơm. Chính xác 12h45 con sẽ đi học, và đó cũng là lúc con nhìn thây mặt trời, hết tiết 5 con về phòng, rồi lại ở lì trong đấy cho đến tối, con không phải đi mua cơm, bạn cùng phòng sẽ mua hộ. Và ngày mai, ngày kia, ngày kia nữa sẽ lại tiếp tục buồn chán như thế ba má ạ. Thỉnh thoảng con vỗ đầu mình, tự nhủ " Mình phải làm cái gì thôi, không thể thế này được! Mình sẽ mục rỗng dần mất!" và ý chí bảo con phải tham gia vào các hoạt động đoàn thể, sinh viên. Nhưng rồi con lại thôi, ngay giữa gia đình con vẫn mải mê theo đuổi những cảm xúc riêng của mình thì con không dám chắc đám đông xa lạ nào đó sẽ không làm con lạc lõng.

CLB phát thanh là thứ đoàn thể duy nhất con thấy yên ổn, không họp hành nhiều, cũng không tụ tập hoạt động đông đúc, mọi việc con làm là 2 ngày trong tuần con nhận báo, và đọc cho các bạn ở kí túc nghe về tin tức, về sức khỏe, nếu cô bạn trực chuyên mục "Quà tặng âm nhạc" không đến thì con sẽ trực hộ luôn, sẽ phát nhạc và những lời nhắn dễ thương. Đôi lúc đọc những lời nhắn ngọt ngào cho bạn X ở phòng Y kèm theo bài hát, con lại chút chạnh lòng, dường như chẳng có ai dành điều đó cho con. Hóa ra yêu thương nói ra bằng lời cũng thật hay ba má ạ.

Con sẽ lại viết khi buồn, khi chông chênh, cả khi vui.
Và con biết ba ma không đọc được đâu nhưng mà con biết ba má sẽ vui khi lại nhìn thấy con gái mình mỉm cười.

P/S: Con yêu ba má!