Chuyến
xe cuối đưa tao về nhà, chiếc vé màu vàng chanh dằn xuống đáy túi, ghế
ngồi chật chội, mùi xăng xe, mùi mồ hôi chua khẳm. Vẫn là bến xe
cũ với những điều quen thuộc, chỉ có người thì đã thay đổi rồi, cả tao,
cả mày, và cả chúng ta.
Có lẽ chuyến xe hôm nay là chuyến xe dài nhất tuổi 19 của tao, tao tự hỏi sẽ còn bao nhiêu chuyến xe dài đằng đẳng trong đời mình nữa? Những chuyến xe chở những hoài niệm xa xôi...
Cứ thế, trong chuyến xe cuối ngày, trong trò chơi trí nhớ, tao về lại với góc tuổi thơ trong trẻo của mình. Nơi có mưa phùn và biển chiều lộng gió, có hai đứa ngồi ăn kem, một cao, một lùn, một gầy, một béo. Nơi có những vòng xe lăn đều phố xá mỗi chiều rảnh rỗi. Nơi có mày, pha trò và rộn rã tiếng cười .
Cứ thế những kỉ niệm ùa về chật kín trong tao, vài cái nhớ đã rơi rụng mất ... vì thời gian.20km rồi 30km .. 60 km ...
Bước xuống xe, đặt chân lên đất quê mình, chỉ thấy xa lạ mày ạ. Tao gặp mày, hiền lành trong bộ váy lung linh, trọng đại, lặng lẽ đưa cho mày cái khăn lau mồ hôi, mắt tao không giấu nổi nỗi buồn và mắt mày thì buồn vời vợi. 7 năm trôi qua, bạn bè vẫn bên nhau, những kỷ niệm mỗi năm lại được vẽ dày thêm... Nhưng tao biết, đã xa lắm các thời bên nhau áo trắng. Xa lắm! Tao đã ước giá như mình có thể làm được nhiều hơn thế này. Giá như tao không 19 tuổi , trẻ con và hèn nhát. Giá như tao mạnh mẽ trong hành động hơn là mạnh mẽ trong suy nghĩ. Giá như tao có thể bảo bọc mày hơn là an ủi. Để có thể cho mày hơn nhiều hơn thế này .Nhưng tao vẫn 19, vẫn bé mọn và nông cạn.
Thế nên tao chỉ làm được thế này!
...Ai rồi cũng phải trở thành một ai khác...
Mày đi đi! Và nhất định phải hạnh phúc! Bạn hiền!
Có lẽ chuyến xe hôm nay là chuyến xe dài nhất tuổi 19 của tao, tao tự hỏi sẽ còn bao nhiêu chuyến xe dài đằng đẳng trong đời mình nữa? Những chuyến xe chở những hoài niệm xa xôi...
Cứ thế, trong chuyến xe cuối ngày, trong trò chơi trí nhớ, tao về lại với góc tuổi thơ trong trẻo của mình. Nơi có mưa phùn và biển chiều lộng gió, có hai đứa ngồi ăn kem, một cao, một lùn, một gầy, một béo. Nơi có những vòng xe lăn đều phố xá mỗi chiều rảnh rỗi. Nơi có mày, pha trò và rộn rã tiếng cười .
Cứ thế những kỉ niệm ùa về chật kín trong tao, vài cái nhớ đã rơi rụng mất ... vì thời gian.20km rồi 30km .. 60 km ...
Bước xuống xe, đặt chân lên đất quê mình, chỉ thấy xa lạ mày ạ. Tao gặp mày, hiền lành trong bộ váy lung linh, trọng đại, lặng lẽ đưa cho mày cái khăn lau mồ hôi, mắt tao không giấu nổi nỗi buồn và mắt mày thì buồn vời vợi. 7 năm trôi qua, bạn bè vẫn bên nhau, những kỷ niệm mỗi năm lại được vẽ dày thêm... Nhưng tao biết, đã xa lắm các thời bên nhau áo trắng. Xa lắm! Tao đã ước giá như mình có thể làm được nhiều hơn thế này. Giá như tao không 19 tuổi , trẻ con và hèn nhát. Giá như tao mạnh mẽ trong hành động hơn là mạnh mẽ trong suy nghĩ. Giá như tao có thể bảo bọc mày hơn là an ủi. Để có thể cho mày hơn nhiều hơn thế này .Nhưng tao vẫn 19, vẫn bé mọn và nông cạn.
Thế nên tao chỉ làm được thế này!
...Ai rồi cũng phải trở thành một ai khác...
Mày đi đi! Và nhất định phải hạnh phúc! Bạn hiền!

