Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012

So long!

Chuyến xe cuối đưa tao về nhà, chiếc vé màu vàng chanh dằn xuống đáy túi, ghế ngồi chật chội, mùi xăng xe, mùi mồ hôi chua khẳm. Vẫn là bến xe cũ với những điều quen thuộc, chỉ có người thì đã thay đổi rồi, cả tao, cả mày, và cả chúng ta.
Có lẽ chuyến xe hôm nay là chuyến xe dài nhất tuổi 19 của tao, tao tự hỏi sẽ còn bao nhiêu chuyến xe dài đằng đẳng trong đời mình nữa? Những chuyến xe chở những hoài niệm xa xôi...
Cứ thế, trong chuyến xe cuối ngày, trong trò chơi trí nhớ, tao về lại với góc tuổi thơ trong trẻo của mình. Nơi có mưa phùn và biển chiều lộng gió, có hai đứa ngồi ăn kem, một cao, một lùn, một gầy, một béo. Nơi có những vòng xe lăn đều phố xá mỗi chiều rảnh rỗi. Nơi có mày, pha trò và rộn rã tiếng cười .
Cứ thế những kỉ niệm ùa về chật kín trong tao, vài cái nhớ đã rơi rụng mất ... vì thời gian.20km rồi 30km .. 60 km ...
Bước xuống xe, đặt chân lên đất quê mình, chỉ thấy xa lạ mày ạ. Tao gặp mày, hiền lành trong bộ váy lung linh, trọng đại, lặng lẽ đưa cho mày cái khăn lau mồ hôi, mắt tao không giấu nổi nỗi buồn và mắt mày thì buồn vời vợi. 7 năm trôi qua, bạn bè vẫn bên nhau, những kỷ niệm mỗi năm lại được vẽ dày thêm... Nhưng tao biết, đã xa lắm các thời bên nhau áo trắng. Xa lắm! Tao đã ước giá như mình có thể làm được nhiều hơn thế này. Giá như tao không 19 tuổi , trẻ con và hèn nhát. Giá như tao mạnh mẽ trong hành động hơn là mạnh mẽ trong suy nghĩ. Giá như tao có thể bảo bọc mày hơn là an ủi. Để có thể cho mày hơn nhiều hơn thế này .Nhưng tao vẫn 19, vẫn bé mọn và nông cạn.
Thế nên tao chỉ làm được thế này!
...Ai rồi cũng phải trở thành một ai khác...
Mày đi đi! Và nhất định phải hạnh phúc! Bạn hiền!

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

Bóng!

Somewhere in my memory I’ve lost all sense of time,
And tomorrow can never be cos yesterday is all that fills my mind,
There’s no use looking back, oh wondering How it should be now, oh might have been
...
...
...
  Tháng năm về không mang theo những cơn mưa, chỉ khởi đầu bằng cái nắng dai dẳng ... nên em không cách gì kì cọ được những vết ố của lòng mình, không cách gì để ngửa mặt lên trời rữa trôi nước mắt bằng nước mẳt...

Mà có chăng... nắng này, gió này cũng đủ để làm cong vênh những sầu muộn, đủ để kịp lau khô nước mắt khi chúng chỉ vừa ngấp nghé. Chỉ có nỗi trống trải là không cách gì ngăn nỗi. Chỉ có nỗi nhớ thì vẫn bàng bạc, rập rờn.

Và chỉ có em... ở lại và người thì xa quá đỗi! Có phải hôm qua nối liền hôm nay, hôm nay lại được tiếp nối bởi ngày mai!? Và thế chỉ cần một cái với tay thôi em có thể chạm vào ngày hôm qua bất cứ lúc nào, tưởng như có thể nhốt ngày hôm qua vào ngăn tủ...

Nhưng cái với tay sao mà ngắn ngủi, là em bé mọn không đủ sức chạm tay vào hồi ức hay vì hồi ức quá xa xôi, nhiều đến mức càng nắm càng trôi, càng gìn giữ càng quên lãng.

Và em không thể nào chạm tới! Thốt nhiên em sợ khi quay đầu lại thì cũng chỉ nhìn thấy cái bóng của mình mà thôi....

...
...
CÁI BÓNG!