Nếu một ngày em co chân trần trên phố vắng, để bụi cứ quát nạt lên đôi mắt xa xăm, để gió cứ vi vu lên tim em những nhói đau...
thì lúc ấy em biết.. có những vết thương thật lâu lành!
...
Nếu một ngày, em tìm trong ráng chiều hoang hoải một đôi mắt đầy nắng cho chếnh choáng những hoang dại trong em...
thì lúc ấy em biết... có những thứ trốn sâu mà chẳng bao giờ tìm được!
...
Nếu một này, em ma mị rửa lòng mình trong tiếng Romance réo rắt... tưởng như đã vùi sâu những tiếc nuối, mơ tưởng
thì lúc ấy em biết... những hoài cổ trong em đang gào la rát bỏng!
...
Nếu một này, em khẽ khàng mở ngăn "những giấc mơ", mân mê những ám ảnh đằng đẳng, những nỗi nhớ xếp dài
thì lúc ấy... em biết có những thanh thản cũng nhói đau!
...
Nếu một ngày, em nghe thấy mình trong tiếng phong linh trầm đục.. trong những nhặt nhạnh của ngàn mảnh vỡ thời gian...
thì lúc ấy em biết... những vội vã cuộc sống không cuốn nỗi em đi!
...
Nếu một ngày em ngột ngạt trước chừng ấy mặt người đi qua, lạc trong những ô kính dài phản chiếu hình ảnh chính em
thì lúc ấy em biểt... nỗi hoảng hốt vẫn thường trực nối dài!
...
Nếu một ngày, em đập nát những vụn vỡ, sứt mẻ nơi bản chất yếu mềm, để nó tung bay bỡn cợt
thì lúc ấy em biết em mạnh mẽ lên từng ngày!
...
Nếu một ngày, sau những chông chênh em níu giữ, thảng thốt
nhận ra... giữ từ bỏ, thứ tha hay oán trách, giận hờn cũng chỉ là một
ranh giới mỏng manh
thì em biết... mình đã sẵn sàng đón nhận những yêu thương!?
...
Nếu một ngày em thôi tìm cái vé về tuổi thơ, thôi hờn giận người lái xe, để những kí ức mãi là xa xưa, quá vãng...
thì lúc ấy em biết... em có thể gọi nhẹ tênh hai tiếng "gia đình"!
...
Nếu một ngày, em lặng yên ngắm mây bay, nghe những rạng vỡ trong mình ra đi vội vã
thì lúc ấy em biết... em đã tìm thấy những bình yên...
Có một ngày nào như thế?
...