Thứ Hai, 16 tháng 12, 2013

cái bóng của con

Con thức dậy sau giấc ngủ dài, điện thoại báo 17h45. 
Ngồi dậy tiến về cửa sổ, con cố tìm vài vệt đỏ ối ráng chiều nhưng bầu trời đã tối đen, chỉ có ánh đèn sân kí túc rọi vào lóa mắt.
Con cứ đứng nhìn trân vào những ngọn đèn dưới kia, chờ bóng tối ôm lấy mình.
Con từng rất sợ những giấc ngủ trưa. Bởi lẽ khi con tỉnh giấc vào buổi chiều, bần thần ngồi dậy, sẽ thấy bao nhiêu là tê tái bày ra trước mắt. 
Rằng phố xá giờ tan tầm hối hả ngoài kia, sao con vẫn ngồi đây vậy, như con chim nhỏ mỏi cánh, sao con không vút bay.
Rằng sao màu hoàng hôn buồn vậy, sao những vệt đỏ cuối chân trời y hệt những vệt đỏ trong mắt con.
Vậy mà giờ con không còn sợ nữa, nỗi tê tái thường trực đã thành thói quen. Bất lực là con đang dung túng cho thói quen yếu đuối.
Rồi con quay sang nhìn ánh vàng le lói từ đèn ngoài kia hắt lên bức tường cũ kỹ. 
Soi bóng mình vào khoảng sáng nhỏ nhoi ấy, con mỉm cười, nhưng cô gái trên tường kia chỉ im lìm bất động.
Con thật muốn ôm cô ấy kinh khủng, muốn hỏi cô gái nhỏ "Mệt không?".
Tự dưng con thấy mình may mắn hơn cái bóng của con. Cô gái suốt đời chỉ một màu đen, còn con, con có thể vẽ lên cho mình bao nhiêu là màu sắc.
Là màu son môi, là màu áo quần là lượt. Cả màu của niềm vui, nỗi buồn.
Con có thể quyết định tiến lên hay lùi bước, rẽ trái hay rẽ phải. Còn cô ấy chỉ có thể đi theo con.
Con có thể ngồi bất động chờ bóng tối vây lấy con nhưng cũng có thể đuổi màn đêm đi bằng một cái công tắc, còn cô ấy chỉ có thể hòa lẫn vào nó.
Nhưng biết đâu cô ấy cũng đang vui vẻ hơn con.
Những hỷ nộ ái ố cô ấy điềm nhiên đối diện bằng sự thinh lặng. Chẳng cần đeo mang cái mặt nạ nào.
Mà bẽ bàng cô ấy cũng là chính con phải không má?

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Ba chấm dài chừng ấy tôi ơi!

Tôi chỉ muốn hỏi một câu. Cậu sống vui chứ?
Vui chứ?
...
Và tôi cũng đang sống vui, phải không?
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
!

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Đi Đi

Em gái!
Sài Gòn những này chắc buồn, buồn với em :)
Nha Trang những ngày này với chị cũng buồn, dường như nó đã luôn buồn như thế em ạ.
Nhưng chị biết cách để sống với nỗi buồn.
Nhưng em gái chị thì không biết cách đúng không?
Nên em cứ loay hoay mãi giữa thành phố lạnh lùng, ủ mình trong tự ti và nước mắt.
Thật ra chị thấy vui khi sau những hoang mang, thất vọng em luôn tìm đến chị, chẳng ngại ngùng phô bày yếu đuối.
Nhưng chị thấy lo, khi những vấn đề của em cứ định kì lại xảy đến. Dường như em đang biến cuộc sống mình kinh khủng đi khi không thể tự mình thoát ra tình trạng tồi tệ, chỉ biết bám vào ai đó để thoát ra.
Chị hiểu cảm giác đó, rằng khi tất cả quay lưng với mình, điều ta cần chỉ giản đơn một bàn tay đưa ra. Chị hiểu cái sự "thèm nghe, thèm nói" đó cô đơn đến nhường nào.
Có lẽ chị đã đưa tay quá nhiều lần, bẽ bàng là chính chị cũng đang dung túng cho sự vô dụng nơi em.
Những lời an ủi, khuyên bảo làm em nguôi ngoai nhưng chưa bao giừ đủ thực tế để kéo em ra những mắc kẹt trong lòng mình.
Xin lỗi vì chị đã tiếp tay cho sự yếu đuối của em.
Xin lỗi vì đã không đủ cứng rắn để lôi em dậy.
Từng chứng kiến quá nhiều điều xảy ra với những người mình thương mà chỉ có thể đối diện với nó bằng nỗi bất lực, chị đã nghĩ giá có thể cho họ vào túi áo, thế sẽ chẳng mảy may chuyện gì đang xảy ra.
Vì thế mà đã luôn giữ em trong cái túi áo đầy những mĩ từ cảm thông, san sẻ của chị. Mà không hề nhận ra thế giới này thật khắc nghiệt. Không có bà tiên, ông bụt nào cả. Nàng tiên cá cũng chỉ là trí tưởng tượng từ loài bò biển. Và nước mắt, những lời an ủi, sự lắng nghe chẳng giúp được gì nhiều ngoài làm em thanh thản trong chốc lát.
Chị đã sửa sai, dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất để khiến em nhận ra em là ai, em đang đứng ở đâu, và phải sống như thế nào.
Lạnh lùng bảo rằng cho đến khi em cho chị thấy em đang sống đúng nghĩa thì đừng tìm đến chị, đừng hy vọng bất kì lời an ủi, sự lắng nghe nào.
Chị sẽ chờ, chờ để nhìn thấy em mới. Dù không đủ kiên nhẫn với chính mình, nhưng chị luôn đủ kiên nhẫn với những người bên cạnh mình, bởi lẽ chị tin không cần đến phép lạ, tự em cũng có thể làm nên kỳ tích.
Nên em gái, em nhất định phải cho chị thấy.
Đi đi! :)