Con thức dậy sau giấc ngủ dài, điện thoại báo 17h45.
Ngồi dậy tiến về cửa sổ, con cố tìm vài vệt đỏ ối ráng chiều nhưng bầu trời đã tối đen, chỉ có ánh đèn sân kí túc rọi vào lóa mắt.
Con cứ đứng nhìn trân vào những ngọn đèn dưới kia, chờ bóng tối ôm lấy mình.
Con từng rất sợ những giấc ngủ trưa. Bởi lẽ khi con tỉnh giấc vào buổi chiều, bần thần ngồi dậy, sẽ thấy bao nhiêu là tê tái bày ra trước mắt.
Rằng phố xá giờ tan tầm hối hả ngoài kia, sao con vẫn ngồi đây vậy, như con chim nhỏ mỏi cánh, sao con không vút bay.
Rằng sao màu hoàng hôn buồn vậy, sao những vệt đỏ cuối chân trời y hệt những vệt đỏ trong mắt con.
Vậy mà giờ con không còn sợ nữa, nỗi tê tái thường trực đã thành thói quen. Bất lực là con đang dung túng cho thói quen yếu đuối.
Rồi con quay sang nhìn ánh vàng le lói từ đèn ngoài kia hắt lên bức tường cũ kỹ.
Soi bóng mình vào khoảng sáng nhỏ nhoi ấy, con mỉm cười, nhưng cô gái trên tường kia chỉ im lìm bất động.
Con thật muốn ôm cô ấy kinh khủng, muốn hỏi cô gái nhỏ "Mệt không?".
Tự dưng con thấy mình may mắn hơn cái bóng của con. Cô gái suốt đời chỉ một màu đen, còn con, con có thể vẽ lên cho mình bao nhiêu là màu sắc.
Là màu son môi, là màu áo quần là lượt. Cả màu của niềm vui, nỗi buồn.
Con có thể quyết định tiến lên hay lùi bước, rẽ trái hay rẽ phải. Còn cô ấy chỉ có thể đi theo con.
Con có thể ngồi bất động chờ bóng tối vây lấy con nhưng cũng có thể đuổi màn đêm đi bằng một cái công tắc, còn cô ấy chỉ có thể hòa lẫn vào nó.
Nhưng biết đâu cô ấy cũng đang vui vẻ hơn con.
Những hỷ nộ ái ố cô ấy điềm nhiên đối diện bằng sự thinh lặng. Chẳng cần đeo mang cái mặt nạ nào.
Mà bẽ bàng cô ấy cũng là chính con phải không má?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét