Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Đi Đi

Em gái!
Sài Gòn những này chắc buồn, buồn với em :)
Nha Trang những ngày này với chị cũng buồn, dường như nó đã luôn buồn như thế em ạ.
Nhưng chị biết cách để sống với nỗi buồn.
Nhưng em gái chị thì không biết cách đúng không?
Nên em cứ loay hoay mãi giữa thành phố lạnh lùng, ủ mình trong tự ti và nước mắt.
Thật ra chị thấy vui khi sau những hoang mang, thất vọng em luôn tìm đến chị, chẳng ngại ngùng phô bày yếu đuối.
Nhưng chị thấy lo, khi những vấn đề của em cứ định kì lại xảy đến. Dường như em đang biến cuộc sống mình kinh khủng đi khi không thể tự mình thoát ra tình trạng tồi tệ, chỉ biết bám vào ai đó để thoát ra.
Chị hiểu cảm giác đó, rằng khi tất cả quay lưng với mình, điều ta cần chỉ giản đơn một bàn tay đưa ra. Chị hiểu cái sự "thèm nghe, thèm nói" đó cô đơn đến nhường nào.
Có lẽ chị đã đưa tay quá nhiều lần, bẽ bàng là chính chị cũng đang dung túng cho sự vô dụng nơi em.
Những lời an ủi, khuyên bảo làm em nguôi ngoai nhưng chưa bao giừ đủ thực tế để kéo em ra những mắc kẹt trong lòng mình.
Xin lỗi vì chị đã tiếp tay cho sự yếu đuối của em.
Xin lỗi vì đã không đủ cứng rắn để lôi em dậy.
Từng chứng kiến quá nhiều điều xảy ra với những người mình thương mà chỉ có thể đối diện với nó bằng nỗi bất lực, chị đã nghĩ giá có thể cho họ vào túi áo, thế sẽ chẳng mảy may chuyện gì đang xảy ra.
Vì thế mà đã luôn giữ em trong cái túi áo đầy những mĩ từ cảm thông, san sẻ của chị. Mà không hề nhận ra thế giới này thật khắc nghiệt. Không có bà tiên, ông bụt nào cả. Nàng tiên cá cũng chỉ là trí tưởng tượng từ loài bò biển. Và nước mắt, những lời an ủi, sự lắng nghe chẳng giúp được gì nhiều ngoài làm em thanh thản trong chốc lát.
Chị đã sửa sai, dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất để khiến em nhận ra em là ai, em đang đứng ở đâu, và phải sống như thế nào.
Lạnh lùng bảo rằng cho đến khi em cho chị thấy em đang sống đúng nghĩa thì đừng tìm đến chị, đừng hy vọng bất kì lời an ủi, sự lắng nghe nào.
Chị sẽ chờ, chờ để nhìn thấy em mới. Dù không đủ kiên nhẫn với chính mình, nhưng chị luôn đủ kiên nhẫn với những người bên cạnh mình, bởi lẽ chị tin không cần đến phép lạ, tự em cũng có thể làm nên kỳ tích.
Nên em gái, em nhất định phải cho chị thấy.
Đi đi! :)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét