Lavender! Em luôn đi qua những ngày giông bão...
Người chỉ biết vùi mình vào kỉ niệm.. không hơn
Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2016
ừ...
Em nghĩ mình mòn mỏi đi
Vì giấc ngủ chập chờn
và những ngày đợi sáng
Hay vì những hối hả áo cơm
đầy chán ngán
Và những tối trở về
tự nhủ "ừ mình bơ vơ"
Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016
bye :)
Tớ đang ngồi trên chuyến tàu về quê, hình như cửa kính xe bus hay cửa sổ tàu hỏa luôn cho người ta cảm thức về những cuộc trở về, và cứ thế tớ lại cố tình đọc lại những dòng đã cũ. Cũ lắm, cũ mèm đến mức nó từng nhưng nhức một màu nhớ, vậy mà giờ lục lại tim tớ trơ lì bối rối, tự hỏi những lãng mạn tớ cố chấp đeo mang một cách kì cục thời đó đã đi đâu?
Nên tớ lại muốn viết cho cậu! Là Cậu, chứ chẵng phải tên gọi nào khác, đúng như bản chất mối quan hệ của chúng mình, chẵng xa lạ hời hợt đãi bôi vài câu nói mà cũng chẵng ray rức tình thâm. Tớ hi vọng đây là lần cuối cùng tớ viết cho cậu, lần cuối của năm 2016 dù rằng bây giờ mới chỉ mùng hai đầu năm :)
Lần đầu tiên bọn mình gặp nhau là ở quán nét hồi lớp 7, thời yahoo chat chit, cậu thấy tớ hay ngồi ở quán này mỗi thứ bảy thế là lại lân la làm quen :), rồi bọn mình làm bạn. Lại tình cờ thành bạn cùng lớp học thêm tiếng Anh. Người cậu theo đuổi đầu tiên là bạn thân tớ, cả đám bạn của tớ cũng thành bạn cậu luôn rồi. Cấp ba bọn mình lại học kế lớp, mối tình đầu của cậu cũng là bạn con chấy cắn đôi của tớ nốt. Cứ thế bọn mình bên nhau. Đại học cậu ở Sài Gòn, tớ ở Nha Trang, cứ điện thoại ngược xuôi, người này vỗ về người kia khỏi cảm giác xa lạ của tụi tỉnh lẻ trọ học. Rồi bọn mình say nắng, rồi sợ hãi, cãi vã và giữ khoảng cách. Tiếp thì cậu có bạn gái, tất nhiên lần này không phải bạn tớ, rồi lại chia tay. Nhìn cậu đau khổ sau lần chia tay ấy tớ lại không đặng mà liên lạc ủi an, bọn mình lại làm bạn như chưa từng. Rồi tốt nghiệp, đi làm. Cứ thế vỏn vẹn 10 năm tròn bọn mình bên nhau, đủ hỉ nộ ái ố, nghe có vẻ nhiều vậy mà tóm tắt lại cũng vài câu :)
Tớ từng thích cậu, đã từng và rất nhiều. Như thể cậu là ông trăng, tớ là đứa trẻ ngây ngô cứ ngước cổ ngắm nhìn dù mỏi, rồi hỏi: "Sao ông trăng lại đi theo mình hả má?", tớ đã quả quyết là ông trăng đi theo mình dù kì thực là mình mới là người mãi miết với cái cổ mỏi ngóng theo. Giờ mọi thứ khác nhiều, tớ 23 tuổi chẵng trẻ dại cố chấp thầm lặng yêu thương một người như thời áo trắng nữa, nhưng cũng không đủ dũng khí để gạt sạch trơn ký ức như bất kì người lớn nào. Không biết nói gì, dù không phải tình yêu nhưng bây giờ người đàn ông vĩ đại nhất sau ba tớ vẫn là cậu.
Mượn một câu cũ: " Niệm một người đã ghi dấu trong ta"
Cảm ơn cho tất thảy những gì cậu làm, kỉ niệm, những yêu mến và cả tổn thương.
Nên tớ lại muốn viết cho cậu! Là Cậu, chứ chẵng phải tên gọi nào khác, đúng như bản chất mối quan hệ của chúng mình, chẵng xa lạ hời hợt đãi bôi vài câu nói mà cũng chẵng ray rức tình thâm. Tớ hi vọng đây là lần cuối cùng tớ viết cho cậu, lần cuối của năm 2016 dù rằng bây giờ mới chỉ mùng hai đầu năm :)
Lần đầu tiên bọn mình gặp nhau là ở quán nét hồi lớp 7, thời yahoo chat chit, cậu thấy tớ hay ngồi ở quán này mỗi thứ bảy thế là lại lân la làm quen :), rồi bọn mình làm bạn. Lại tình cờ thành bạn cùng lớp học thêm tiếng Anh. Người cậu theo đuổi đầu tiên là bạn thân tớ, cả đám bạn của tớ cũng thành bạn cậu luôn rồi. Cấp ba bọn mình lại học kế lớp, mối tình đầu của cậu cũng là bạn con chấy cắn đôi của tớ nốt. Cứ thế bọn mình bên nhau. Đại học cậu ở Sài Gòn, tớ ở Nha Trang, cứ điện thoại ngược xuôi, người này vỗ về người kia khỏi cảm giác xa lạ của tụi tỉnh lẻ trọ học. Rồi bọn mình say nắng, rồi sợ hãi, cãi vã và giữ khoảng cách. Tiếp thì cậu có bạn gái, tất nhiên lần này không phải bạn tớ, rồi lại chia tay. Nhìn cậu đau khổ sau lần chia tay ấy tớ lại không đặng mà liên lạc ủi an, bọn mình lại làm bạn như chưa từng. Rồi tốt nghiệp, đi làm. Cứ thế vỏn vẹn 10 năm tròn bọn mình bên nhau, đủ hỉ nộ ái ố, nghe có vẻ nhiều vậy mà tóm tắt lại cũng vài câu :)
Tớ từng thích cậu, đã từng và rất nhiều. Như thể cậu là ông trăng, tớ là đứa trẻ ngây ngô cứ ngước cổ ngắm nhìn dù mỏi, rồi hỏi: "Sao ông trăng lại đi theo mình hả má?", tớ đã quả quyết là ông trăng đi theo mình dù kì thực là mình mới là người mãi miết với cái cổ mỏi ngóng theo. Giờ mọi thứ khác nhiều, tớ 23 tuổi chẵng trẻ dại cố chấp thầm lặng yêu thương một người như thời áo trắng nữa, nhưng cũng không đủ dũng khí để gạt sạch trơn ký ức như bất kì người lớn nào. Không biết nói gì, dù không phải tình yêu nhưng bây giờ người đàn ông vĩ đại nhất sau ba tớ vẫn là cậu.
Mượn một câu cũ: " Niệm một người đã ghi dấu trong ta"
Cảm ơn cho tất thảy những gì cậu làm, kỉ niệm, những yêu mến và cả tổn thương.
Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2015
Cố chấp
Kì thực tôi vẫn luôn nghĩ "mình thật vĩ đại với tình yêu này", rằng là " mình muốn yêu một người trọn kiếp người". Chỉ buồn cười thay một nỗi, sau quãng nhớ thương chẵng trọn vẹn đó, kí ức bức lìa khỏi mảng sáng đẹp đẽ. Hoài niệm tưởng luôn đẹp và thơ, nào ngờ vì trưởng thành, vì thời gian, vì ở một tâm thế khác mà nhìn lại tôi chẵng rút ra được sự vĩnh viễn trường cửu mà mình luôn mơ nào cả mà chỉ thấy "những năm tháng yêu lầm" và "cố chấp". Thật ra tôi có hối hận không? Bản thân cũng không rõ, tôi cũng không hi vọng có thể thay đổi những điều đã xảy ra. Tôi chỉ thấy buồn, thì ra cái "but always" mà người ta mong chỉ là một câu chuyện tình buồn rười rượi.
....
....
Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015
Bội phản hay thoát li?
Có vài phút giây trong đời tôi muốn đến một nơi hoàn toàn xa lạ, nơi tôi không có bất kì ký ức nào. Bởi lẽ mỗi lần chạm trán với quá khứ, những hình ảnh, khuôn mặt, nụ cười, câu nói, sự ấm áp nào đó cứ ùa về dồn dập, như thể tôi không có tí oán hận nào. Cứ nâng niu kỉ niệm, từng thứ một và tuyệt nhiên không muốn rời đi, không hề muốn rũ bỏ. Dù ngốc nghếch, duy chỉ có mình tôi ở lại, những kẻ khác đã rời bỏ vùng hoài niệm đó từ lúc nào.
Tôi đã như kẻ mộng du, tự huyễn hoặc "mình là kẻ bội phản" nếu mình giũ hết đoạn ký ức từng có, chấp niệm "dù có thế nào mình cũng không phải là kẻ rời đi". Tôi đã u mê tới mức không hề biết, tuổi trẻ đó chỉ còn lại mình tôi và cái bóng tội nghiệp của mình, kẻ chỉ biết vùi mình vào dĩ vãng, không hơn...
Tôi đã như kẻ mộng du, tự huyễn hoặc "mình là kẻ bội phản" nếu mình giũ hết đoạn ký ức từng có, chấp niệm "dù có thế nào mình cũng không phải là kẻ rời đi". Tôi đã u mê tới mức không hề biết, tuổi trẻ đó chỉ còn lại mình tôi và cái bóng tội nghiệp của mình, kẻ chỉ biết vùi mình vào dĩ vãng, không hơn...
Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2015
Rất lâu sau đó...
Tự dưng tôi nhớ ngày còn sinh viên, những ngày tôi vùi mình vào nước mắt, thỉnh thoảng tôi nhớ lại, tự hỏi mình đã rẽ qua ngày tháng đó như thế nào, mình đã để ngày tháng đó trôi đi như thế nào? Tôi không còn nhớ đích sát cảm giác, mùi vị của những năm đó, những kỉ niệm mơ hồ. Tôi chỉ nhờ nhợ hình dung về nó như một cuốn sách mốc meo những nỗi buồn nhàn nhạt.
Ngày đó đã như thế nào nhỉ?
Thế giới của tôi lúc đó là cái giường hình chữ nhật rèm che kín không lọt tí ánh sáng nào, là bốn bức tường vôi úa màu của căn phòng cũ kĩ. Thế giới là cái cửa sổ to đùng với khung sắt hoen gỉ mà tôi đã đứng đó hàng nghìn giờ của hàng nghìn buổi chiều ngóng mắt về phía dãy bằng lăng tím thẫm. Thế giới là những tin nhắn không đầu không cuối lúc nửa đêm, khi rạng sáng...thường chỉ để dằn vặt nhau.
Cuốn sách vô vị đó chỉ có hai chương: Tình yêu và ước mơ. Tình yêu giãy chết khi nó vừa chớm nở và ước mơ xa vời vì nhu nhược của sự thỏa hiệp và bằng lòng. Hai chương lay lắt cho ba năm, cho đến lúc kết thúc cuốn sách ấy vẫn để lại dư vị của thua cuộc và cay đắng sau đó.
Thời sinh viên tôi ném mình vào nỗi buồn, buồn cười bây giờ tôi vẫn chẳng trưởng thành và khá hơn. Tôi lại ngã vào những ưu tư y chang thế lần hai. Chỉ khác tôi tự cứu mình bằng một nỗi niềm khác :)
Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015
Vùng kí ức
Tối qua tôi xem một bộ phim, về cô gái đã yêu một chàng trai trong suốt 12 năm, đó là tình yêu hai chiều nhưng cô gái vẫn luôn thấy cô đơn trong mối quan hệ đó. Người đàn ông đó không bao giờ dựa vào cô, rồi cô ấy bỏ cuộc và gặp định mệnh của đời mình - là một chàng trai khác, người ấm áp hơn. Quanh đi quẩn lại cô ấy vẫn quay lại với người đàn ông 12 năm của mình... Tôi không thể nói tôi không thích cái kết đó, chỉ là tôi hi vọng có thể đừng có chàng trai nào khác xen vào họ. Đạo diễn cứ cho một vài thử thách để họ tự vượt qua. Tôi mong vậy vì cái kết đó khiến tôi lung lay, khiến tôi hoài nghi rằng tôi cũng sẽ thay đổi...
Thời gian là cỗ xe tàn ác, chúng ta ở cạnh nhau, thân nhau, yêu nhau, giận nhau, ghét nhau rồi chúng ta già đi, hỷ nộ ái ố cũng cũ càng, buồn vui tuổi trẻ như một giấc mơ. Chớp mắt tôi 18, chớp mắt bạn 20, chớp mắt chúng ta 22. Chớp mắt mười năm trôi qua, chúng ta đã không còn là chàng trai, cô gái năm nào hí hoáy viết truyện ngắn chuyền nhau đọc, không còn những hò hẹn phố xá tan học thoảng mùi hoa sữa. Ban công đầy nắng bây giờ không còn đám bạn lố nhố đứng tám chuyện. Quán quen bán yogurt thiệt ngon thiếu mất lũ khách ruột tan học tranh ăn. Cây bàng nhỏ trước cổng không còn thấy cô gái nhỏ nép dưới thân cây cố tìm bóng dáng mối tình đầu. Những kỉ niệm cứ trượt dần theo vòng xoáy mới, người đã không còn níu được gì. Bây giờ đến nghe thấy hai từ "hoài niệm" cũng thật đắng cay.
Tôi rồi cũng sẽ thay đổi bởi những vô vàn vòng xoáy của cuộc sống này đúng không. Cô gái đó đã quay lại, nhưng tôi có thể quay lại không?
Thời gian là cỗ xe tàn ác, chúng ta ở cạnh nhau, thân nhau, yêu nhau, giận nhau, ghét nhau rồi chúng ta già đi, hỷ nộ ái ố cũng cũ càng, buồn vui tuổi trẻ như một giấc mơ. Chớp mắt tôi 18, chớp mắt bạn 20, chớp mắt chúng ta 22. Chớp mắt mười năm trôi qua, chúng ta đã không còn là chàng trai, cô gái năm nào hí hoáy viết truyện ngắn chuyền nhau đọc, không còn những hò hẹn phố xá tan học thoảng mùi hoa sữa. Ban công đầy nắng bây giờ không còn đám bạn lố nhố đứng tám chuyện. Quán quen bán yogurt thiệt ngon thiếu mất lũ khách ruột tan học tranh ăn. Cây bàng nhỏ trước cổng không còn thấy cô gái nhỏ nép dưới thân cây cố tìm bóng dáng mối tình đầu. Những kỉ niệm cứ trượt dần theo vòng xoáy mới, người đã không còn níu được gì. Bây giờ đến nghe thấy hai từ "hoài niệm" cũng thật đắng cay.
Tôi rồi cũng sẽ thay đổi bởi những vô vàn vòng xoáy của cuộc sống này đúng không. Cô gái đó đã quay lại, nhưng tôi có thể quay lại không?
Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015
long time ago
"Có khi mưa ngoài trời là giọt nước mắt em..."
Cậu ấy là thanh xuân của mình...
Cậu ấy đã từng là thanh xuân của mình...
Cậu ấy không còn là thanh xuân của mình nữa...
Cậu ấy là thanh xuân của mình...
Cậu ấy đã từng là thanh xuân của mình...
Cậu ấy không còn là thanh xuân của mình nữa...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

