Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

Vùng kí ức

Tối qua tôi xem một bộ phim, về cô gái đã yêu một chàng trai trong suốt 12 năm, đó là tình yêu hai chiều nhưng cô gái vẫn luôn thấy cô đơn trong mối quan hệ đó. Người đàn ông đó không bao giờ dựa vào cô, rồi cô ấy bỏ cuộc và gặp định mệnh của đời mình - là một chàng trai khác, người ấm áp hơn. Quanh đi quẩn lại cô ấy vẫn quay lại với người đàn ông 12 năm của mình... Tôi không thể nói tôi không thích cái kết đó, chỉ là tôi hi vọng có thể đừng có chàng trai nào khác xen vào họ. Đạo diễn cứ cho một vài thử thách để họ tự vượt qua. Tôi mong vậy vì cái kết đó khiến tôi lung lay, khiến tôi hoài nghi rằng tôi cũng sẽ thay đổi...
Thời gian là cỗ xe tàn ác, chúng ta ở cạnh nhau, thân nhau, yêu nhau, giận nhau, ghét nhau rồi chúng ta già đi, hỷ nộ ái ố cũng cũ càng, buồn vui tuổi trẻ như một giấc mơ. Chớp mắt tôi 18, chớp mắt bạn 20, chớp mắt chúng ta 22. Chớp mắt mười năm trôi qua, chúng ta đã không còn là chàng trai, cô gái năm nào hí hoáy viết truyện ngắn chuyền nhau đọc, không còn những hò hẹn phố xá tan học thoảng mùi hoa sữa. Ban công đầy nắng bây giờ không còn đám bạn lố nhố đứng tám chuyện. Quán quen bán yogurt thiệt ngon thiếu mất lũ khách ruột tan học tranh ăn. Cây bàng nhỏ trước cổng không còn thấy cô gái nhỏ nép dưới thân cây cố tìm bóng dáng mối tình đầu. Những kỉ niệm cứ trượt dần theo vòng xoáy mới, người đã không còn níu được gì. Bây giờ đến nghe thấy hai từ "hoài niệm" cũng thật đắng cay.
Tôi rồi cũng sẽ thay đổi bởi những vô vàn vòng xoáy của cuộc sống này đúng không. Cô gái đó đã quay lại, nhưng tôi có thể quay lại không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét