Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012

Ngoảnh lại...

Có thể mình biết vì sao nhiều người thích mưa, giữa thời buổi này mưa cho người ta một khắc để dừng lại, gác lại những bon chen, gành giựt, những mệt mỏi của việc phải làm người. Như chiều mưa này, mình cho mình lười biếng một chút để lục lọi cuốn album cũ, sờ lại những kỹ niệm úa vàng. Mình lại bắt gặp ánh nắng rực rỡ này, nụ cười này...

Bức ảnh này mình chụp ở Hàn Mặc Tử, hồi ra Quy Nhơn thăm chị ba học đang Đại học. Hồi đó, khi chị ba dắt vào trường Đại học Quy Nhơn, đứng trước thư viện cổ kính mình đã cười láu lỉnh với chị ba rằng :" Nếu sau này không thi đỗ trường này cũng không sao, hôm nay em đã đứng ở đây rồi!". Cũng không nghĩ vài năm sau mình lại tiếc nuối vì câu nói đùa ngày ấy, đôi khi nghĩ nếu ngày ấy mình bảo :" Bây giờ em đứng ở đây rồi, sau này nhất định sẽ ngồi ở trong đó mà đọc sách" thì mọi thứ có thể thay đổi không? Mọi giả thuyết chỉ là giả thuyết, không có "nếu như" cho ngày hôm qua, chỉ có "nếu như " cho những ngày mai. Nên bây giờ khi tình cờ nhìn thấy tấm ảnh này, thứ duy nhất mình có thể làm là hoài niệm. Ngày này của một năm trước, đó là lần thứ hai mình quay trở lại Quy Nhơn, không để thăm ai cả, chị ba vừa tốt nghiệp, trở lại để vẽ tương lai của mình. Nhưng tương lai đó mình không vẽ được, vốn là không có khả năng để vẽ nó! Không quá bất ngờ khi mình không thể, chỉ là hơi buồn vì đã chuẩn bị để đi đến một nơi khác, hoàn toàn khác.

Mình vẫn nhớ cảm giác tim đập mạnh, tay run bần bật, và nước mắt mằn mặn môi khi kể cho bạn nghe nguyên nhân của ước muốn được đi xa, không để tung tẩy với những hoài bảo mà là để chạy trốn. Thật buồn cười khi kì thi Đại học lại được mình xem là cánh cửa để chạy trốn, chạy trốn cảm giác chỉ muốn nổ tung khi nghe tiếng khóc của má, của chị. Chạy trốn những hoang tàn của đồ đạt tung tóe, của những mãnh vỡ, những đòn roi bằng lời nói, sự trút giận của một người... và cơn uất nghẹn tim khi cắn chặt tay cố không để một tiếng nấc nào bật ra.Và khi đó mình đã vẽ nên ước mơ về Đại học, không phải giảng đường to và ngành học mình yêu mến, mà là một nơi thật xa chỉ có mình với những điều mới mẻ, không cần phải kiên cường vì ai, không cả sự tự tin yếu ớt, không cả những so đo ghen tị thèm thuồng với sự ấm êm của gia đình người nào... Một nơi lạ... để mình bắt đầu với một " mình lạ".

Nhưng mọi thứ không giống mình mường tượng, tạm biệt Quy Nhơn với sự yên bình lý tưởng, với cả bờ biển có những nét nhắc mình gợi nhớ quê . Và mình đến Nha Trang, nhưng sau một năm mình được gì nhỉ? Có vẻ mọi thứ đã sai ngay từ đầu, ngay từ lúc mình xem tương lai là một cuộc đào tẩu. Một năm đã qua đi, mình vẫn là" tù nhân của quá khứ"...

Và thế là một năm đã qua đi!!!
...
...