con cũng chẳng đi đâu xa, chỉ quanh quẩn góc nhà...
vậy mà cớ gì cứ đi lạc mãi, tìm hoài không ra "nhà mình"
20 năm bơ vơ!
Đời là gì mà người ta cứ bạc đãi nhau hả ba?
Con không nói mình bất hạnh.
Nhưng hạnh phúc mong manh quá chừng với những niềm đau.
Niềm vui đã mỏng nay còn bào mòn bằng những cơn thịnh nộ vốn chẳng cần nguyên do và đã bao giờ có nguyên do đâu.
Người ta đi lạc hoài có ngày sẽ chết tha hương đó ba!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét