Tự dưng tôi nhớ giọng Khánh Ly trầm buồn của một khúc "Tình Xa",
rằng "Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại
Cuộc tình nào đã ra khơi ta còn mãi nơi đây
Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ
Ôi những dòng sông nhỏ lời hẹn thề là những cơn mưa..."
Cuộc tình nào đã ra khơi ta còn mãi nơi đây
Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ
Ôi những dòng sông nhỏ lời hẹn thề là những cơn mưa..."
Và không dưng cái câu "từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ" cứ làm tôi bức rức, chợt phì cười đã là người tình đâu người ta vẫn bỏ mình đi đấy thôi...
Hiểu rằng giữa đoạn đời này, tôi rút cuộc chỉ còn lại một mình, giữa những cuộc vui của chúng bạn, giữa thành công của mọi người xung quanh, và bơ vơ cả giữa gia đình bé nhỏ thân thương.
Thôi thì mượn câu chữ khâu vá những muộn phiền :)
"Ta biết nói gì trong thinh lặng của đêm
hay là kể câu chuyện về đàn sẻ ngô bay ngang nhà những chiều nắng tắt,
về những chông chênh đắp đổi mỗi ngày trong đáy mắt,
hay về những ngón tay đan chẳng bao giờ ấm của người suốt đời là con số lẻ loi.
Hay thôi là ta cứ kể về những tháng ngày còn nhỏ nhoi
để vay mượn nông nỗi vô tư thời con trẻ
xoa lên mắt còn trong mà già nua ước vọng
xoa cho môi vá víu một nụ cười
Ôi biết kể gì, kể gì trong thinh lặng của đêm
kìa là bóng mình đổ nghiêng trên tường xám ngắt
kìa là 20 đáng nhẽ đầy nhiệt thành trong vắt
mà chỉ thấy vai gầy chực buông ngã ta ơi!"
(1h sáng, 17.02.014)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét