Somewhere in my memory I’ve lost all sense of time,
And tomorrow can never be cos yesterday is all that fills my mind,
There’s no use looking back, oh wondering How it should be now, oh might have been
...
...
...
Tháng năm về không mang theo
những cơn mưa, chỉ khởi đầu bằng cái nắng dai dẳng ... nên em không cách
gì kì cọ được những vết ố của lòng mình, không cách gì để ngửa mặt lên
trời rữa trôi nước mắt bằng nước mẳt...Mà có chăng... nắng này, gió này cũng đủ để làm cong vênh những sầu muộn, đủ để kịp lau khô nước mắt khi chúng chỉ vừa ngấp nghé. Chỉ có nỗi trống trải là không cách gì ngăn nỗi. Chỉ có nỗi nhớ thì vẫn bàng bạc, rập rờn.
Và chỉ có em... ở lại và người thì xa quá đỗi! Có phải hôm qua nối liền hôm nay, hôm nay lại được tiếp nối bởi ngày mai!? Và thế chỉ cần một cái với tay thôi em có thể chạm vào ngày hôm qua bất cứ lúc nào, tưởng như có thể nhốt ngày hôm qua vào ngăn tủ...
Nhưng cái với tay sao mà ngắn ngủi, là em bé mọn không đủ sức chạm tay vào hồi ức hay vì hồi ức quá xa xôi, nhiều đến mức càng nắm càng trôi, càng gìn giữ càng quên lãng.
Và em không thể nào chạm tới! Thốt nhiên em sợ khi quay đầu lại thì cũng chỉ nhìn thấy cái bóng của mình mà thôi....
...
...
CÁI BÓNG!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét