"Tựa lưng khung cửa
Thấy mùa về
Em lại tự ủ ấm
Bàn tay..."
(Nguyễn Hoàng Diệu Ngân)
Thốt nhiên em thấy nhớ quá đỗi cái khoảng sân nhà mình,
khoảng sân một năm trước hay vài tháng trước giờ thành miền nhớ mơ hồ
trong hồi ức.
Và thốt nhiên trong xốn xang mùa về, em chợt thèm cảm giác
ấy, cảm giác được tựa lưng vào cửa sổ ngắm khoảng xanh nhỏ bé mà yên
bình của mình...
Từ góc cửa sổ này ngước lên sẽ chạm mắt vào dây gấc mỏng manh
bé dại chị hai trồng, và em sẽ lại thấy lòng mình an nhiên như từng
chiều ơ thờ nhìn hoa gấc rơi, hoa úa vàng trên mặt đất, có em nhẻo cười:
"Hai ơi! sắp có sôi gấc ăn rồi kìa!"... Và phóng tầm mắt ra xa, một
chút thôi sẽ nhìn thấy màu bông bí vàng ruộm một góc trời. Phía dưới
giàn có cây cọ cảnh lá to như cây dù con con vẫn che cho em mỗi lần đang
xoắn quần rữa chén thì ông trời dở hơi mưa...
Vòng qua giếng, gần thôi bên hồ bán nguyệt là cây khế ngọt
lùn tịt, trĩu quả. Mùa hè, có con nhỏ khom lưng quét sân, than trời: "
Cây thì có chút xíu mà rụng lá quá trời quá đất", đứng kế bên ba đang
tạo kiểu cho mấy cây si vô lối cười xòa: "Còn mớ này nữa con.."
Nhưng những điều làm người ta nhớ thì thường không còn tồn
tại, hay bẽ bàng một chút... phải đợi nó mất đi người ta mới tiếc nuối
nghĩ về... Dây gấc chết mùa nắng cháy, giàn bí bị dở xuống với lí do cho
quang quẻ cửa nhà, cây khế con vô cớ thôi không còn trĩu quả... Và
khoảng sân thì vẫn trong và vẫn xanh với những gì còn xót lại, vắng mặt
một vài thứ hóa ra không thay đổi mấy, ba vẫn say mê tỉa tròn, tỉa vuông
mấy cây si, hết gấc thì chị hai trồng hành trồng hẹ... Chỉ có điều niềm
nhớ thì vô hình, không báo trước, nên hôm nay nó chợt ùa về, làm người
ta thảng thốt.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét