Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2012

Ba!

Dạo này ba lạ quá, dịu dàng, cười nhiều,  không quát tháo, không say mèm, cũng thôi chì chiết.
- Lạ! Từng ghét nó thế mà giờ lại thấy nhớ tiếng quát tháo của ba quá! Cái gì đã quen thì cũng trở nên chẳng còn đáng quan tâm nữa phải không hả ba? Nhưng đâu có nghĩa người ta quen là người ta không thấy đau... và người ta nhớ cũng không có nghĩa là còn trách cứ...
Tha thứ, từ bỏ hay hận thù rút cuộc cũng chỉ là cái ranh giới nhỏ nhoi...
Con trách cứ nhiều rồi!
Khóc lóc nhiều rồi!
Khổ sở nhiều rồi!
Thế mà đi mãi một vòng của những cảm xúc ấy, đến cái đích cuối cùng nhận ra con đâu có trách ba!
Đâu có hận ba! Đâu có ghét...
Đích cuối mới hiểu ra... Ba-là lí do để con níu vào mà giải thích cho sự ma mị, khổ sở của chính mình, là cái cớ để con đổ lỗi cho những khuya nước mắt lưng tròng của má, của chị, của bà.
Đích cuối, mới biết... con khóc không vì hình tượng ba vụn vỡ, con buồn không vì lời hứa mà ba đã trót quên thời thơ ấu, con đau không vì mấy lời dè bỉu, càng không mấy ánh mắt ái ngại của mấy kẻ bao đồng.
Đích cuối... mới ngộ ra... mọi nguồn cơn của giận dữ, hận thù cũng duy nhất 1 lí do-là vì chính con!
Vì không thể nhìn ba bằng tôn trọng.
Vì không thể nhìn ba bằng yêu thương.
Vì không thể bao dung với ba như cách ba đã bao dung với con...
Con tha thứ rồi, tha thứ cho tất cả.
...
...
...
Con gái ba đã viết những dòng này lúc 8:45/2011, lúc đó con đã không đăng nó, vì chưa đủ can đảm để thừa nhận những điều này, và bây giờ con gái ba đã sắp 20 tuổi, 19 tuổi con chưa đủ già để nhận ra mình sai, nhưng đủ lớn để nhận ra con mất 13 năm để hiểu ra rằng con không có oán hận nào trong lòng, mất 13 năm để hiểu ra rằng con yêu ba biết chừng nào...
Và mất 13 năm để nói câu này: Ba ơi! con xin lỗi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét