Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Lẫn thẫn...

"Lavender ơi Lavender!
 Sao em khóc?
 Hương nhòa sũng nước
 Ướt áo em tôi
 Ướt giấc mơ hoang tôi
 Ôi! Ướt cả một đoạn dài kí ức... đợi chờ!"

Từng có một thời mình yêu hoài sắc tím, nên hiển nhiên cũng yêu Lavender, và dành nhiều niềm trìu mến cho loài hoa này trong những dòng thơ vội của mình. Tính mình lẩn thẩn, lại rất thích thơ, thứ mà đa số bạn bè không cảm nỗi. Vì rất hiểu cảm giác "trong vạn người quen có mấy người thân", và trong mấy người thân có ai tri kỉ nên mình chọn thơ. Mình không phải nhà thơ, chỉ là cô gái yêu thơ. Và viết là để ghi lại những cảm xúc chẳng bao giờ được kể ra rành mạch, như đó là cách mình chia sẻ với chính mình.

"Lavender ơi Lavender!
 Sao em khóc?
 Tím nhạt mất rồi!
 Nhạt màu, nhạt cả tình tôi
 Nhạt mắt ai màu nắng
 Nhạt tim tôi vỡ òa" 

Có khi nhiều khi tủi thân, lại thấy mình mông muội, không biết cách làm sao để gói gém vào trong những tủi hờn. Chênh chao quá thì giấu buồn vào tóc, vào mắt. Để mặc mình với đêm và những ý nghĩ rượt đuổi, mệt nhoài rồi thì nước mắt chực rơi. Sáng mở mắt ra lại chỉ muốn ngủ vùi, sợ ngày tháng vội vã qua đi. Mà mình thì quẩn quanh tự mắc nợ chính mình mãi, rút cuộc vẫn chỉ là "tội nhân của quá khứ". Rồi lại cầm bút lên viết, chẳng có tựa đề, cũng chẳng vần vèo đúng điệu, chỉ là những xúc cảm vội vã.

"Em gói mình vào đêm
 Tìm trong tĩnh mịch những an nhiên
 Khúc ca đêm trắng là những vệt thở dài nghiêng ngả
 Một giọt nước lăn, mi khép... mệt nhoài"

Những ủy mị cũng như axit, bào mòn những niềm vui. Thỉnh thoảng soi mình vào gương, nhớ nụ cười với hai gò má nhô cao "không thấy thái sơn". Nhớ từng có người bảo "thích lắm nụ cười", dường như khi người ta quên đi câu nói họ từng nói thì mình cũng cho phép bản thân dễ dãi hơn với những cơn buồn, để rồi làm rơi rớt nụ cười theo gót người đi.
ảnh: sưu tầm






  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét