Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

20 là bao xa?


20 của tôi không có bánh kem, không có nến, không có quà, chỉ lặng lẽ với vài cái mess của những người quen còn nhớ, cuộc gọi của cô bạn đã lâu ko liên lạc. Giản đơn vậy thôi, vậy mà ấm lòng, ấm vì những mối thâm tình ngỡ rằng đã cũ hóa ra vẫn chập chờn trong trí nhớ mỗi người.

Bạn nhắn bảo 20 là tuổi bão bắt đầu nỗi, bảo tôi hãy cởi giày và đi trên đá. Tôi không biết cơn bão tuổi trẻ của tôi đã nỗi lên chưa, và trong cuộc định nghĩa chính mình này tôi sẽ tìm được gì. Tôi chỉ biết duy nhất một điều: 20 - tôi chưa bao giờ ngừng bơ vơ. Bạn sẽ chỉ là một người vô định khi mãi chơi vơi trong mục đích sống của mình...


20 ơi! Vì tôi bé mọn, cho tôi xin được ngủ trong an yên.

Ngày nắng còn níu vai thương tóc rối...




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét